Tạ Hào nhìn thoáng qua những tấm ảnh Mạc Bắc Hồ chụp, có thể nói là tấn công không phân biệt đối xử, cho dù ngôi sao nào được xưng “Thịnh thế mỹ nhan” cũng không thoát khỏi kỹ thuật chụp ảnh vô cùng thần sầu của cậu.
Bao gồm cả chính hắn.
Tạ Hào nhìn tấm ảnh tự sướng mà trán Mạc Bắc Hồ gần như dí sát vào camera, khiến đôi mắt thật to gần như chiếm hết hai phần ba khuôn mặt, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn lưu lại.
-- Lạ lạ, nhưng cũng khá đáng yêu.
“Khụ.” Tạ Hào hắng hắng giọng, để quản gia Trương ra mặt: “Chú đến nói với các diễn viên hợp tác khác một tiếng, giúp đỡ xin lỗi, nói Tiểu Hồ không phải cố tình.”
“Con đi tìm cậu ấy.”
“Vâng.” Quản gia Trương hơi gật đầu.
Tạ Hào tìm thấy Mạc Bắc Hồ đang có chút buồn bã ngồi xổm trong một góc nhìn điện thoại.
“Tiểu Hồ.”
Tạ Hào gọi cậu một tiếng, Mạc Bắc Hồ có chút cảnh giác ngẩng đầu lên.
Tạ Hào ngoắc ngoắc ngón tay với cậu, Mạc Bắc Hồ vội vàng chạy tới bên cạnh hắn: “Ông chủ!”
Cậu ỉu xìu: “Ảnh em chụp hình như thật sự rất xấu.”
“Ừm.” Tạ Hào thành thật gật đầu: “Thật sự rất xấu.”
Mạc Bắc Hồ ngồi xổm xuống đất.
“Khụ.” Tạ Hào liếc nhìn cậu một cái, chuyển chủ đề: “Nhưng mà xấu thành như vậy cũng tương đối đặc biệt, xem như là đặc điểm của cậu đi.”
“Một số kết cấu vẫn... Tương đối có sức tưởng tượng.”
Mạc Bắc Hồ giật giật lỗ tai, lại ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tạ Hào mỉm cười khích lệ gật gật đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217982/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.