Mạc Bắc Hồ mặc dù không hiểu cái này là gì, nhưng vẫn theo bản năng cảm giác được một loại nguy hiểm nào đó, kinh hoảng thất thố đẩy bát: “Làm gì làm gì!”
“Thế này tốt rồi.” Ngô Phi Phàm cười hì hì chỉ vào bọn họ: “Hai người các cậu lại có gói meme mới rồi.”
“Vốn dĩ trải qua một chuyến này rồi thì sẽ không thiếu.” Trương Tuần Quang không thèm để ý, bưng bát canh gừng của mình lên chạm vào bát Mạc Bắc Hồ một cái: “Cạn! Tiểu Hồ! Uống một hơi cạn sạch!”
Tiểu Hồ nhắm mắt lại, chỉ có thể bịt mũi hung hăng uống hết.
Uống xong, cậu không nhịn được mà ghét bỏ xoay người lè lưỡi.
Hồng Mai nhịn cười, múc cho cậu một thìa đường trắng ở trong bếp: “Nếm cái này để tan vị đi, trên người dì không thích mang theo kẹo, tạm chấp nhận một chút vậy.”
“Đúng thế.” Trương Tuần Quang thì không chê mùi gừng, còn cợt nhả cười đùa với Hồng Mai: “Dù sao dì cũng là minh tinh, phải kiểm soát lượng đường.”
Hồng Mai trợn trắng mắt với hắn ta một cái: “Dì phải kiểm soát đường không phải vì minh tinh mà bởi vì dì bị cao đường huyết!”
Trương Tuần Quang cũng không vui vẻ, hiếm khi nghiêm túc gật đầu: “Vậy đúng là phải ăn kiêng đồ ngọt.”
“Trưa nay chúng ta ăn ở đây đúng không? Có cần nói với bọn họ đồ ăn cho ít đường thôi không?”
“Ôi.” Hồng Mai cười rộ lên: “Trong đồ ăn có thể cho bao nhiêu đường đâu? Chúng ta đến chính là ăn đồ ăn địa phương nguyên vị, nếu để người ta sửa đổi, nói không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217978/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.