Phó Hoan vốn dĩ muốn quay cảnh hậu trường hai người bọn họ bị dọa giật mình một chút, không ngờ lại bị hai người bọn họ dọa cho phát khiếp.
Mặc dù đạo diễn Đặng mạnh miệng, có một loại kiên trì nhất định, nhưng Mạc Bắc Hồ cũng sẽ không thật sự ném ông ấy đi.
Cuối cùng, ông ấy hắng hắng giọng rồi nói: “Về sau còn phải làm những chuyện này, chúng ta liền gì nhỉ... Đừng hù dọa Tiểu Hồ nữa.”
Mạc Bắc Hồ giật mình: “Vẫn còn lần sau ạ đạo diễn?”
“Không phải tôi quyết định.” Đạo diễn Đặng sờ sờ mũi, chỉ vào Phó Hoan: “Hỏi bộ phận tuyên truyền đi.”
Phó Hoan vội vàng lắc đầu: “Không dám không dám! Lần sau chúng ta vẫn nên thành thành thật thật quay cảnh hậu trường bình thường đi, cũng không thể thật sự hi sinh Lão Lý được!”
Lão Lý khiếp sợ nâng đầu lên: “Gì? Lần sau còn để tôi lên nữa?”
Phó Hoan cười “khà khà”: “Không phải anh là chuyên gia đóng vai cướp của đoàn phim chúng ta sao? Anh không lên thì ai lên.”
“Cút cút cút!” Lão Lý cá chép lộn mình nhảy dựng lên từ trên giường dậy: “Quay phim chính lão Đặng còn chưa để tôi liều mạng, đừng có mà cướp cái mạng già này của tôi ở ngoài hậu trường!”
Mấy người hi hi ha ha cười rộ lên, Mạc Bắc Hồ thấy hắn ta không có chuyện gì, cũng thở phào nhẹ nhõm theo.
Lộ Trưng cảm thấy buồn cười: “Để hù dọa hai người bọn tôi, lại bày trận thế lớn như vậy? Còn bố trí cảnh quay?”
“Vốn dĩ vụ án đầu tiên cũng sắp dùng đến, chỉ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217971/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.