Liên Vũ Tình thật sự không nhịn được, cười đến mức ngã trái ngã phải. Bạch Gia Trình cũng cười, thấy Hứa Giao Quân phẫn nộ trừng mắt tới thì vội vàng che miệng Liên Vũ Tình lại: “Đứa nhỏ không hiểu chuyện cười lung tung, đừng tức giận mà đạo diễn.” Hắn ta giơ ngón tay cái lên với Mạc Bắc Hồ: “Ánh mắt lần này của chúng ta cực kỳ tốt, chọn Tiểu Hồ cực kỳ tuyệt!” "Ừm ừm!" Liên Vũ Tình vừa cười vừa phụ họa: “Thật sự, hình chụp dưới trăng vừa rồi, oa, tung ra để tuyên truyền thì tuyệt đối có thể thoát vòng, mắt của cậu ấy thật sự quá xinh đẹp.” Mạc Bắc Hồ nghiêng đầu về một bên, chăm chú nhìn vào mắt cô ấy, cũng khen ngợi: “Đôi mắt của cậu cũng đẹp mà.” “Hì hì.” Liên Vũ Tình ôm mặt cười rộ lên, cho dù biết đây là khen ngợi thương mại lẫn nhau, nhưng khi Mạc Bắc Hồ nói chuyện có vẻ cực kỳ thành khẩn, khiến người ta không nhịn được muốn tin là thật. Bạch Gia Trình cười cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, Mạc Bắc Hồ đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng khen hắn ta: “Mắt của cậu cũng đẹp!” “Ha, thằng nhóc cậu còn làm màu à.” Quý phi cố ý trêu chọc cậu: “Vậy cậu nói xem, rốt cuộc là mắt của Gia Trình đẹp, hay vẫn là mắt của Vũ Tình đẹp?” Mạc Bắc Hồ: “!” Bạch Gia Trình cười cười ngăn cản: “Ngọc tỷ, khó xử người ta làm gì.” Quý phi cười tủm tỉm: “Chọc ghẹo cậu ấy một chút mà.” Vừa lúc lúc này, Hạ Phong Khinh nghỉ ngơi một lát, đã xây dựng tốt tâm lý hàn huyên với mọi người cười cười đi tới: “Hi--” “Sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217962/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.