Tạ Hào vừa mới đưa tay ra, đầu hồ ly lông xù xù đã rụt lại, giống như một đống kem tươi màu trắng bị đè bẹp dí.
Động tác của Tạ Hào khựng lại, lý trí nói cho hắn biết, duỗi tay sờ một nhóc động vật hoang dã hình thể khổng lồ rất có thể phải đối mặt với nguy cơ chích ngừa bệnh chó dại ngay lập tức -- hồ ly cũng là họ chó, vắc xin phòng bệnh chó dại hẳn là có thể dùng chung.
Nhưng hắn lại cảm thấy, lông xù thật lớn ở trước mặt, có lẽ rất ít người có thể chống cự lại loại dụ hoặc này.
Tạ Hào nhanh chóng vươn hai tay ra, nâng đầu hồ ly lông xù xù lên, mặt mang ý cười đọc ra lời thoại mang tính thần chú kia: “Hồ ly nhỏ ơi mày trốn không thoát đâu, hồ hồ sinh ra chính là để bị ba ba ăn thịt...”
Mạc Bắc Hồ hoảng sợ trợn to hai mắt nhìn.
Mắt thấy hắn vậy mà còn muốn hôn hít, Mạc Bắc Hồ giãy giụa thu móng vuốt về, dùng đệm thịt ấn lên mặt hắn đẩy ra -- nhưng cậu đã biết mức độ yếu ớt dễ vỡ của nhân loại, một chút sức lực cũng không dám dùng.
Mạc Bắc Hồ thu lại toàn bộ lực kháng cự, không được đâu Tạ tổng! Chúng ta là trong sáng, không thể biến thành loại quan hệ kia được!
Tạ Hào nhéo nhéo đôi tai mềm mại hơi tròn của hồ ly, một đường dọc theo chân tai sờ đến cằm, Mạc Bắc Hồ là một con yêu hồ hoang dã chưa từng nuôi con người nào, làm gì gặp qua loại thủ pháp này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217957/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.