Mạc Bắc Hồ đứng sau lưng Lộ Trưng nhìn lén Tạ Hào, gương mặt có hơi khó xử, nghiêm túc tự hỏi nếu như hai người bọn họ đánh nhau thật thì cậu nên giúp ai.
May mà Lộ Trưng cũng chỉ đe dọa Tạ Hào cho có lệ, cũng không phải thật sự muốn làm gì.
Hắn ta nghiêng người tránh đường cho Tạ Hào, muốn khiêng đối phương lên bậc thang cùng quản gia Trương.
“Không cần anh.” Tạ Hào liếc nhìn vai trái của Lộ Trưng rồi ghét bỏ bảo hắn ta tránh ra: “Tôi muốn Tiểu Hồ khiêng.”
“Ê --” Lộ Trưng vẻ mặt không phục, còn Mạc Bắc Hồ thì ngoan ngoãn bước lên trước hỗ trợ.
Trước lạ sau quen, hiện tại Tạ Hào cũng quen được Mạc Bắc Hồ nâng, vẻ mặt bình thản ung dung, thậm chí còn liếc Lộ Trưng một cái đầy khiêu khích.
Lộ Trưng cạn lời: “……Rốt cuộc cậu tới đây làm cái gì vậy?”
Tạ Hào mỉm cười nói với quản gia Trương: “Hôm nay chú cứ về trước đi, công ty nếu không có chuyện gì quan trọng thì không cần liên lạc con.”
Quản gia Trương vừa muốn gật đầu đã nghe hắn bổ sung: “Có chuyện đặc biệt quan trọng cũng không cần tìm, con cũng không giúp được gì đâu.”
Quản gia Trương: “……”
Nhìn theo quản gia rời đi, Tạ Hào thoải mái tựa vào lưng ghế xe lăn cười tủm tỉm với Lộ Trưng: “Vẫn không thấy rõ à? Tôi tới trốn việc đấy.”
Lộ Trưng đau đầu xoa xoa giữa mày: “Cậu nói xem Tạ lão gia tử sao lại sinh ra cái thứ như cậu vậy hả?”
“Thông thường mà nói.” Tạ Hào làm như thật mà phân tích:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217954/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.