“Là…” Mạc Bắc Hồ theo bản năng muốn trả lời, nhưng lời vừa ra tới miệng đã phản ứng lại, vội vàng lấy tay bịt miệng trốn qua một bên.
Hồng Mai bật cười làm bộ muốn đánh Ngô Phi Phàm: “Sao cái anh này lại nhiều chuyện thế hả!”
“Ơ hỏi một chút thôi mà!” Ngô Phi Phàm cười cợt nhả, vừa né vừa cười nói: “Dì xem các khán giả cũng muốn biết mà, tôi là hỏi thay cho mọi người đấy!”
Mạc Bắc Hồ ló đầu ra từ sau lưng Hồng Mai, vẻ mặt chính nghĩa trả lời: “Là… là nhóm bạn tốt của tui, tui không có làm chuyện xấu, nhưng tạm thời không tiện để mọi người biết thôi!”
“Ồ--” Ngô Phi Phàm thấy chuyển biến tốt liền thu, làm như thật mà nói với làn đạn: “Nghe rõ chưa? Cậu ấy cũng đã nói vậy rồi, sau này không được hỏi nữa nhé.”
“Được rồi, chúng ta cũng nên về thôi, lần này thật sự phải nói tạm biệt rồi.”
Rõ ràng chỉ mới nhận thức không bao lâu, vậy mà Mạc Bắc Hồ lại cảm thấy có hơi không nỡ.
Hồng Mai đang chào tạm biệt làn đạn, giáo sư Sơn Hưng mỉm cười nhìn bọn họ, Ngô Phi Phàm thì móc điện thoại ra muốn chụp một tấm ảnh tập thể cho mọi người.
Mạc Bắc Hồ lại liếc nhìn giá trị tình yêu không ngừng tăng lên của mình, vừa rồi đã vượt ngưỡng năm đơn vị.
Cậu bị kéo qua để chụp ảnh, lén lút giơ móng s* s**ng mỗi người một phen, giọng nhỏ đến mức chỉ có chính mình nghe thấy mà nói: “Thân thể khỏe mạnh.”
Giá trị tình yêu tụt xuống một chút, nhưng nhanh chóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217948/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.