“Khụ khụ!” Ngô Phi Phàm dở khóc dở cười ho khan một tiếng: “Đứa nhỏ này, nói thật gì không đúng lúc gì hết vậy.”
Hồng Mai cũng phụ họa: “Chúng ta là chương trình công ích, không đua ratings, cái mình truyền tải chính là tinh thần trách nhiệm xã hội!”
Ngô Phi Phàm tang thương chắp tay sau lưng: “Xin hỏi tại sao không đua chứ, là bởi vì không thích sao?”
Hồng Mai lẩm bẩm: “Cái này không phải là không có biện pháp sao?”
Bà chợt chen vào giữa thôn trưởng và mấy thanh niên: “Đừng đánh nữa đừng đánh nữa thôn trưởng, ông đừng có mà tự làm bản thân bị thương nữa... Ôi anh nói đánh ai, tôi đến tôi đến được không?”
"Đừng đừng đừng! Ngô Phi Phàm vội vàng xông lên can ngăn: “Dì ơi dì đừng thêm loạn nữa!”
Giáo sư Sơn Hưng vội vàng tiến lên hỗ trợ hoà giải: “Đây là con cái trong thôn? Cũng không cần quá...”
Thanh niên bị thôn trưởng túm lại không phục, cãi bướng: “Ai ăn trộm đào, nhà bọn tôi cũng trồng, trong thôn cùng nhau trồng, tôi lấy một chút thì làm sao!”
Thôn trưởng tức giận đến mức run rẩy, nhanh chóng bị Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm kéo lại: “Tụi bây trồng... Tụi bây trồng à! Cha mẹ tụi bây thức khuya dậy sớm, một ngón tay tụi bây cũng không chịu giúp! Hơn nữa cây đào đã được chia rồi, đào tụi bây ăn trộm là của nhà lão Hoàng!”
“Hái mấy quả thì mắc mớ gì!” Đối diện cứng cổ đổi giọng: “Mấy trái đào của các người, bán cũng bán không nổi! Thối dưới đất cũng không ai cần!”
Thôn trưởng suýt chút nữa đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217946/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.