Sáng sớm ngày hôm sau, Mạc Bắc Hồ liền bị quay chụp đột kích đánh thức, cậu đội một đầu tóc rối bù, chân tay luống cuống kéo kéo chăn nhìn về phía camera ở cửa.
“Làm gì vậy! Tất cả đều vây quanh Tiểu Mạc à?” Hồng Mai cười chen vào cửa gọi cậu.
Tối hôm qua bà ấy bị dọa, nhưng bây giờ lại trông tràn đầy tinh thần, một chút cũng không thấy mệt mỏi: “Dì giúp con đuổi bọn họ rồi, con mau thay quần áo rồi nhanh đi trang điểm.”
“Dạ.” Mạc Bắc Hồ lên tiếng rồi bò dậy, sau đó đi đến... Lều trang điểm bên cạnh.
Chỗ này cũng không có điều kiện dựng một phòng trang điểm, trong nhà thì tủ kệ cũng ít, tổ chương trình dứt khoát tìm một mảnh đất trống để dựng tạm một cái lều cho mọi người trang điểm.
Chương trình tạp kỹ ngoài trời, trang điểm không cần quá phức tạp, cho nên cũng có thể miễn cưỡng chắp vá.
Lúc Mạc Bắc Hồ đi vào, Hồng Mai đã bắt đầu trang điểm rồi, Ngô Phi Phàm và giáo sư Sơn Hưng vẫn chưa tới.
“Ăn sáng trước đã!” Hồng Mai cười cười chào hỏi cậu: “Chỗ kia có đấy, ăn nhiều một chút, hôm nay phải làm không ít việc, không thể để bị đói được. Tiểu Quang lần đầu tới còn đang trong khống chế ẩm thực, được nửa ngày đã đói đến mức suýt nữa nhảy xuống ruộng nhai lúa sống.”
Sau lưng Mạc Bắc Hồ, Sơn Hưng và Ngô Phi Phàm cũng đi vào: “Hai người đến sớm thật.”
Sơn Hưng liếc mắt nhìn bữa sáng trên bàn, mắt sáng lên: “Bánh quẩy sữa đậu nành à? Hơn nữa nhìn giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217944/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.