Sắc mặt Mạc Bắc Hồ trắng bệch, xong rồi, không biết võng mạc của hắn ta có vĩnh viễn khắc sâu cậu hay không, dù sao thì xương đầu gối của hắn có lẽ sẽ nhớ cậu một khoảng thời gian.
Thẩm Độc còn chưa mở miệng, lầu hai của đại sảnh yến tiệc đã truyền đến một tiếng cười nhẹ.
Áp lực trong sảnh yến tiệc càng thêm nặng nề --- ai có gan lớn như vậy, dám cười ra tiếng ngay lúc Thẩm tổng mất mặt!
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên tao nhã đanh ngồi trên xe lăn ở lầu hai.
Hắn có một đôi mắt cười, cho dù ngồi trên xe lăn cũng duy trì thái độ tốt đẹp, tao nhã lại thanh quý.
Vừa mở miệng đã có vẻ rất quen thuộc với Thẩm Độc: “Thẩm tổng, lên thay quần áo một chút không?”
-- Vị này chính là chủ nhà ngày hôm nay, Tạ tiểu thiếu gia vừa tiếp quản Giải Trí Thiên Hỏa, Tạ Hào.
Thẩm Độc âm trầm, mặt mày không biểu cảm đi lên lầu hai, từ trên cao nhìn xuống phía Mạc Bắc Hồ, hỏi đối phương: “Tạ Hào, cậu ta là ai?”
Mạc Bắc Hồ xuất sư không thành, cả người héo queo ỉu xìu co lại một bên, hai tay nắm chặt ly rượu, nước mắt lưng tròng.
“Người mới vừa ký hợp đồng, tên thì tôi không nhớ rõ.” Tạ Hào cười rộ lên: “Anh hỏi cái này làm gì? Dù sao cậu ấy cũng không thể là cố tình.”
“Người mới còn chưa ra mắt, gặp được Thẩm tổng anh, nịnh bợ còn không kịp, sao có thể cố tình khiến anh mất mặt?”
Thẩm Độc cảm thấy có lý, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217933/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.