Nói sinh nhật mười tuổi, thực chất là mang chút ý trêu đùa.
Năm ấy sau khi Đàm Nghiên biến mất, Lương Hiển suy sụp rất lâu, không ngừng tìm kiếm, mãi không thể tìm thấy ý thức của Đàm Nghiên. Kiều Tri Học cũng cố gắng nghiên cứu thiết bị truy tìm có thể cảm ứng được thể ý thức, mọi người đã thử vô số cách nhưng vẫn không có kết quả.
Khi tất cả mọi người, kể cả Lương Hiển, đều cho rằng Đàm Nghiên đã hoàn toàn biến mất, thì bước ngoặt xuất hiện.
Nhà nước quyết định bắt đầu cấy hàng loạt chip ký ức phòng vệ từ bậc tiểu học, nhưng mỗi đứa trẻ được cấy chip, trước đó đều phải đến nghĩa trang tham quan dưới sự hướng dẫn của giáo viên và phụ huynh, tìm hiểu về cuộc đời của Đàm Nghiên, hiểu rõ những cống hiến mà anh đã dành cho đất nước này.
Không thể để trẻ em lớn lên dưới sự bảo vệ của chip ký ức mà không biết ai là người tạo ra chúng.
Con người nhìn thấy bóng đèn sẽ nghĩ đến Edison, nhìn thấy quả táo sẽ nhớ Newton và định luật hấp dẫn, thấy máy hơi nước sẽ nhớ đến Watt, đọc tin về V* kh* h*t nh*n sẽ nghĩ đến Einstein.
Và mỗi khi chip ký ức được cấy vào cơ thể trẻ em, mỗi một bản tin liên quan đến “lỗ hổng”, người ta sẽ nhớ đến Đàm Nghiên.
Người anh hùng lúc sống âm thầm vô danh, sau khi mất được toàn dân ghi nhớ.
Khi “Hướng dẫn sinh tồn ở dị giới” được Bộ Giáo dục đưa vào danh mục bắt buộc trong kỳ thi chuyển cấp tiểu học lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217927/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.