Đuổi được tập hợp quái vật gồm cá sấu, tắc kè hoa, thạch sùng… đi rồi, hành trình vượt đầm lầy thuận lợi hơn hẳn. Không còn những sinh vật tiến hóa kỳ dị bất ngờ tập kích, Đồ Tử Thạch cũng kiệt sức nằm bẹp trên tàu, không thể tiếp tục dự đoán.
“Trong đầm lầy có vô số sinh vật khó đối phó, vì sao bá chủ môi trường này lại là một con quái vật có phương thức tấn công đơn nhất? Thứ gây thương tổn lớn cho chúng ta là đám ếch và muỗi, còn quái vật lớn thì dễ tránh dễ đánh.” Vài đội trưởng trẻ có tố chất lãnh đạo vây quanh Lương Hiển, khó hiểu hỏi.
Họ là đội ngũ lãnh đạo tương lai của chiến đội dị năng, đang cố gắng hấp thu kiến thức của dị giới như bọt biển thấm nước.
Lương Hiển giải thích: “Nó dễ đối phó là vì chúng ta đông người, chủng loại dị năng phong phú. Nếu xét riêng sinh vật đầm lầy, hướng tiến hóa của chúng là đơn nhất, mỗi loài chỉ có một đến hai đặc tính, mà những đặc tính đó chẳng có tác dụng gì với con bò sát kia.”
“Sinh vật bò sát đó có thể phóng sương mù, cản trở bước chân của sinh vật đầm lầy khác. Chưa nói đến vấn đề tầm nhìn, độ ẩm trong sương làm ướt cánh của sinh vật bay khiến chúng khó di chuyển. Chui vào bùn giúp che giấu được mùi bản thân, che luôn thị giác thính giác, khiến khả năng cảm nhận suy giảm, làm sinh vật khác khó phát hiện ra đòn tấn công của nó. Thêm vào đó, da dày thịt béo giúp nó chống đỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217923/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.