Thiên Thần Số 2 vẽ ra một viễn cảnh lý tưởng. Trong bức tranh đó, mọi người không oán không than bước vào “lỗ hổng”, dù sống hay chết cũng không trách cứ quốc gia. Người sống sót, nếu chưa thức tỉnh thì ngoan ngoãn kết hôn sinh con, để lại thế hệ sau có thể thức tỉnh; người đã thức tỉnh tuyệt đối không lợi dụng năng lực để phạm tội, mà giống như đội dị năng, cống hiến cho đất nước, sẵn sàng hy sinh để cứu người thường.
Đây là cảnh tượng không thể xảy ra ở xã hội hiện đại, một quốc gia hoàn hảo lý tưởng.
“Không thể thực hiện được.” Bộ trưởng Vu hiểu ý tốt của Thiên Thần Số 2 nhưng buộc phải dập tắt kỳ vọng ấy. “Con người rất phức tạp. Khả năng lớn nhất là xã hội hỗn loạn, người chưa thức tỉnh lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ tai nạn giáng xuống phá hủy tất cả; còn người thức tỉnh, sẽ có kẻ cho rằng mình cao quý hơn người, đáng được mọi người tung hô, thậm chí lợi dụng dị năng bước vào con đường phạm tội.”
Thiên Thần Số Hai không hiểu tình hình hiện thực. Trong thế giới của nó, ai ai cũng ngoan ngoãn; Thiên Thần Số 1 xem loài người là động vật cần bảo hộ, không cho phép xuất hiện bất kỳ tiếng nói phản kháng nào. Ở thời mạt thế, kiểu quản lý đó là cần thiết và hợp lý.
Nhưng ở thế giới hiện thực thì không. Người quá đông, ai cũng có suy nghĩ riêng, rất khó quản lý.
“Trong hoàn cảnh như vậy, người thật lòng vì dân sẽ trở thành thằng ngu, sống vô cùng mệt mỏi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217908/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.