Hiện trường nhất thời trở nên hỗn loạn.
Nai con ngước đôi mắt vô tội nhìn Kiều Tri Học. Nó chỉ cắn máy tính để xả giận, vì không muốn thứ… không phải người… cũng không phải sinh vật… nói chung là “thứ đó” gọi Lương Hiển là mẹ. Nào ngờ lại bị người nó sợ nhất đe dọa, còn bảo muốn lấy gạc của nó. Gạc của nó còn chưa mọc mà!
Lương Hiển vẫn chìm trong cú sốc một thanh niên 20 tuổi chưa kết hôn, sau một năm đã ôm hai “đứa con”, đã thế cả hai còn không phải người, bố của chúng không cùng một người… đủ loại quan hệ rối rắm khiến thế giới quan của hắn vỡ nát.
Từ lúc Thiên Thần Số 2 xuất hiện, Thôi Hòa Dự gần như không nhìn ai khác. Trong lúc mọi người đang rà soát lại quan hệ, cậu ta lén ôm chiếc máy tính qua, phát hiện khi chế tạo máy tính, Lương Hiển đã làm sẵn cổng mạng, cổng USB và bộ thu tín hiệu không dây. Cậu ta giúp Thiên Thần Số 2 kết nối wifi của căn cứ, rồi dùng ngôn ngữ máy tính nhắn vào máy:
– Năng lực dị năng của tôi có thể đưa ý thức vào trong máy tính. Khi nào rảnh tôi dẫn bé đi chơi nha? Thiên Thần Số 2 lập tức trả lời bằng ngôn ngữ máy tính: – Dạ được, cảm ơn bác Thôi. Úi chà, một đứa trẻ rất lễ phép. Thôi Hòa Dự cố ý đáp lại: – Theo bối phận Trung Quốc, tôi là bạn học của mẹ bé. Bé phải gọi tôi là chú Thôi mới đúng. Bên này, Thôi Hòa Dự thì cố tình gieo vào đầu Thiên Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217906/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.