“Cảnh báo, cảnh báo! Phát hiện năng lượng không rõ nguồn gốc xâm nhập phòng điều khiển, đề nghị lập tức sử dụng ‘Ảo Quang’ để thanh lọc.” Màn hình của Thiên Thần Số 1 lóe lên bảy sắc cầu vồng.
Lương Hiển liếc nhìn siêu máy tính.
“Xin lỗi, bộ xử lý tự động kích hoạt báo động. Để tôi tắt thủ công một lát.” Thiên Thần Số 1 ngoan ngoãn nói.
Dù đã tắt âm thanh, màn hình ngoài của bộ xử lý ấy vẫn trung thực hiển thị kết quả quét:Đàm Nghiên đang bị bao phủ bởi nhiều hạt năng lượng bất quy tắc.
Ý Thức Tà Ác: “…”
Vào thế giới này đúng là sai lầm lớn nhất đời gã.
“Cậu không tắt luôn màn hình à?” Lương Hiển hỏi.
Thiên Thần Số 1: “Tại sao phải tắt? Để vậy chẳng phải tiện trao đổi hơn sao?”
“Nhưng vậy thì mất hết ý nghĩa ‘dụ hổ vào hang’ rồi.” Lương Hiển kiên nhẫn giải thích.
“Ủa? Tôi hiểu cái ‘hang’ đó chính là phòng điều khiển của Tháp Trắng.” Thiên Thần Số 1 vừa giải thích vừa đóng cửa: “Vật liệu tạo nên thân máy chính của siêu máy tính được chế từ thiên thạch ngoài hành tinh. Kim loại trong thiên thạch có tính ‘ghi nhớ’ cực mạnh. Bình thường sẽ phát ra bức xạ đủ khiến con người biến dị, nhưng sau khi được cải tạo bằng đặc tính ghi nhớ, nó đảo ngược thuộc tính, trở thành vật chất có khả năng kháng bức xạ rất mạnh. ‘Ảo Quang’ cũng được tạo ra từ đó. Tôi tưởng nhốt Ý Thức Tà Ác trong căn phòng này là đủ rồi. Thế ‘hang’ hai người nói là cái gì?”
Đương nhiên là chỉ cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217901/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.