Thiên Thần Số 1 không nói gì, màn hình chớp lên đủ loại ánh sáng phức tạp, chứng tỏ trong lòng nó… hay đúng hơn là trong CPU của nó, đang giằng co dữ dội.
Lương Hiển không vội. Tuy suy nghĩ của Thiên Thần Số 1 có phần đáng sợ, nhưng ít nhất vẫn có thể giao tiếp được.
Từ trước đến nay, những sinh vật phi nhân loại mà họ từng gặp trong các thế giới khác đều không giao lưu nổi. Kẻ thì muốn ăn thịt người, kẻ thì chỉ biết cắn xé, thậm chí có cả thây ma sở trưởng Lý nuôi người như heo.
Thiên Thần Số 1 khác với chúng. Nó được tạo ra để phục vụ con người, chỉ là do không còn ai dẫn dắt nên dần đi lệch hướng. Cốt lõi của nó không thay đổi, nó sẽ không làm hại con người, và luôn toàn tâm toàn ý hy vọng nhân loại có thể tiếp tục tồn tại. Điều đó khiến nó hoàn toàn khác biệt với những sinh vật kia.
“Tôi rất tò mò, rốt cuộc thế giới này đã trải qua điều gì mà giờ chỉ còn lại vài nghìn người?” Lương Hiển hỏi.
Thiên Thần Số 1: “Thông tin thường thức tôi có thể cho hai người biết, nhưng dữ liệu kỹ thuật cốt lõi thì không. Vui lòng trả lại máy in cho tôi, tôi sẽ in tư liệu cho hai người đọc.”
Nó có hơi keo kiệt, có d*c v*ng độc chiếm với đồ vật thuộc về mình. Lương Hiển vừa nghĩ vừa khôi phục máy in và gắn lại cho Thiên Thần Số 1.
Sở dĩ hắn dùng máy in để chứng minh là vì trên người Thiên Thần Số 1 có rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217899/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.