Tốc độ trực thăng không nhanh, khi mọi người đến được điểm truyền tống thì vừa đúng nửa đêm. Máy bay hạ cánh xuống một bãi đất trống gần nghĩa trang.
Ba người Lucas: “…”
Tại sao điểm truyền tống lại ở chỗ khủng khiếp như thế này?
Đừng nói bọn họ, ngay cả đội dị năng cũng thấy nơi này âm u rùng rợn hơn những địa điểm khác.
“Năng lượng tối rất mạnh.” Lương Hiển cau mày, “còn mạnh hơn khu vực nội thành Thạch Gia Trang.”
“Đ-đương nhiên rồi,” Dì Dương lấy một chiếc chăn trong không gian ra quấn quanh người, vậy mà vẫn run cầm cập, “nghĩa địa có âm khí nặng là đúng rồi.”
Lương Hiển từ bỏ không giải thích lý thuyết năng lượng tối với mọi người nữa. Ngoài ba sinh viên trao đổi, thành viên đội dị năng đều gật gù theo “thuyết ma quỷ” của dì Dương. Chỉ có Đàm Nghiên kiên định theo chủ nghĩa duy vật là tin Lương Hiển, nhưng vì không hiểu hết, đành chăm chú ghi chép cẩn thận.
Cả nhóm bỏ lại trực thăng, tiến đến gần điểm truyền tống. Rõ ràng con đường về nhà đang ở ngay trước mắt, nhưng lại không thể lập tức rời đi.
“Không được, thế này họ không trụ nổi tới sáng.” Đàm Nghiên nhìn dì Dương và Lucas đang đau đớn.
Hai người là cá thể thể chất yếu nhất, nội lực thấp nhất, lại mới vừa bị ký sinh. Ở nơi năng lượng tối quá mạnh, họ sẽ bị rét đến chết. Đàm Nghiên thử xoa bóp cơ thể giúp dì Dương giữ ấm, hoàn toàn vô dụng.
211 và 203 cũng rất lạnh, nhưng họ đã được huấn luyện, khả năng chịu đựng cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217877/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.