Lời giải thích của Đàm Nghiên được mọi người chấp nhận, dù sao họ cũng là đội dị năng chính quy, một nhóm nhân loại tiến hóa thiên về khoa học, chứ không phải tiểu đội trừ ma, cũng chả ai biết cách bắt quỷ.
Để giúp ba du học sinh xua tan hàn khí và dấu vết kỳ lạ trên người, Đàm Nghiên chỉ có cách liên tục xoa cánh tay cho họ. Trong lúc “trị liệu”, nai con chạy đến đứng cạnh chân mấy người kia, nhìn không chớp mắt.
So với năng lực không gian của dì Dương, đôi móng có thể giẫm nát cả pháo phản lực của nai con càng gây áp lực. Bị vũ khí hình nai dòm ngó, ba du học sinh căng thẳng thấy rõ.
“Con nai này… tại sao lại nhìn chúng tôi? Tôi thấy ánh mắt nó giống như đang nhìn kẻ địch vậy.” Chàng bảnh trai da trắng – 203 Bob run giọng.
Đội dị năng: “…”
Bởi vì anh cao ráo, chân dài, mặt mũi trắng trẻo đẹp trai, mà lúc này Đàm Nghiên đang xoa tay anh đó!
Đội dị năng biết nai là con của ai. Nó đang giúp mẹ trông chừng tình địch tiềm tàng chứ gì nữa?
Đàm Nghiên bất đắc dĩ lẫn cưng chiều, chạm ngón tay lên trán nai con: “Đang nghĩ gì thế, không tin ba à?”
Nai con nũng nịu cọ vào người Đàm Nghiên, mặt đầy thỏa mãn.
Hưởng thụ xong, nó tiếp tục dán mắt giám sát vào mấy du học sinh.
Ba người: “…”
Họ không hiểu ở Trung Quốc có một từ ngữ mạng gọi là “hai mặt”, nhưng có thể cảm nhận được nai con “hai mặt” cỡ nào.
“Đội trưởng, tiếp theo phải làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217874/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.