Sau khi xác nhận Đàm Nghiên không sao, tiểu đội dị năng bắt đầu chỉnh đốn lại đội ngũ.
Trải qua một ngày một đêm giày vò, những người bình thường đã mệt mỏi đến cùng cực. Họ vừa kéo lê thân thể đầy thương tích vừa hỏi: “Thật sự có thể lập tức về nhà sao?”
Khâu Tề Chính trả lời: “Thật, chưa tới nửa tiếng là có thể về rồi, chỉ cần chúng ta đi tới đích là được.”
Theo như lời của vua thây ma, để bảo vệ con người ở huyện Bình, ông ta không để thây ma khác đến gần địa bàn của mình, thế nên đoạn đường tiếp theo có thể yên tâm phần nào, sẽ không còn nguy hiểm nữa.
Có hy vọng về nhà làm chỗ dựa tinh thần, mọi người xoa dịu được trái tim đầy thương tích, lấy lại tỉnh táo, tiếp tục lên đường cùng tiểu đội dị năng.
Khi bị vua thây ma khống chế, mọi người cắn xé lẫn nhau, người bị thương khá nhiều, ngay cả A Tam cũng đầy vết cắn. May mà phần lớn mọi người vẫn có thể đi được, đoạn đường còn lại cũng không dài. Tuy nhiên có vài người bị thương ở chân, thật sự không thể cử động nổi.
Khâu Tề Chính bàn bạc với Lương Hiển, quyết định bảo nhóm người trên xe nhích vào một chút, sắp xếp những người không di chuyển được lên xe.
Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa thôi, chen chúc một lúc chắc không sao.
Người phụ nữ ôm đứa bé kia bị trật chân, cô ta cứ khóc sụt sùi mãi, nói rằng đứa trẻ bị thương nên dùng áo quấn đứa bé kín mít, vùi sâu mặt bé trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217858/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.