Đàm Nghiên nhét nhóm người này vào tàu điện ngầm đã chứa đầy xác thây ma.
Đám người còn lại rưng rưng nước mắt đi theo đội ngũ ra ngoài tìm phương tiện di chuyển. Trong lòng họ vừa đau buồn vừa sợ hãi, buồn cho những người từng cùng mình lạc vào dị giới nay đã mất nhân tính, sợ rằng một ngày nào đó mình cũng sẽ biến thành bọn họ.
Năm người trong tiểu đội dị năng dẫn đầu đội ngũ, Đàm Nghiên và Lương hiển ở lại bảo vệ những người già yếu bệnh tật không tiện ra ngoài.
Lương Hiển ngồi bệt xuống đất, nhìn đôi tay đang run rẩy của mình rồi đưa tay ôm mặt.
“Cảm ơn.” Giọng hắn khàn khàn.
Cảm ơn anh không cho hắn nổ súng, cảm ơn anh không để hắn ra tay với dân thường.
Khác với Đồ Tử Thạch vì cứu Lương hiển mà đá ống thép tấn công người đã bị thây ma hóa, kẻ đó vốn tâm thuật bất chính, khi vẫn còn nhân tính đã có ý đồ hãm hại Lương hiển thành thây ma, giết gã là để tự vệ.
Nhưng những người này thì không giống vậy, họ biến thành thây ma vì sơ suất của tiểu đội dị năng.
Bảy người, dù có cố gắng thế nào cũng không thể bảo vệ hết tất cả mọi người. Ở những nơi không thể nhìn tới, luôn có người kiệt sức rồi bất cẩn bị thây ma làm bị thương.
Tuy không muốn thừa nhận nhưng Lương Hiển biết rằng, cứu tất cả mọi người là một việc quá khó khăn, họ không thể làm được.
Nhìn hắn như vậy, Đàm Nghiên không tiện dang tay ôm đứa trẻ yếu ớt, đành đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217854/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.