“Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa?” Lương Hiển hỏi.
Hắn nhận ra tâm trạng của Đàm Nghiên không tốt, nên lập tức tìm cách đổi chủ đề.
Lương Hiển cũng chẳng dễ chịu gì. Đúng như Bộ trưởng Vu từng nói, bọn họ mãi mãi không thể quen được những chuyện như thế này, chỉ có thể cố gắng chịu đựng.
“Đợi trên đó vơi bớt sinh vật rồi lên, kiếm cách tìm một chiếc xe.” Đàm Nghiên đáp.
Một mình anh có thể chạy rất nhanh, nhưng ngoài nai con thì mọi người không ai theo kịp tốc độ của anh, cho nên cần một chiếc xe chín chỗ trở lên. Mấy con quái vật kia có sức sống mạnh mẽ và tính ăn mòn cao, nhưng không có năng lực gì đặc biệt, có lẽ không đuổi kịp xe.
Tất nhiên, chúng biết lái xe, có khi còn phóng siêu xe đuổi theo.
Nhưng có xe vẫn tốt hơn.
Đàm Nghiên nói vị trí điểm truyền tống, Lương Hiển so sánh với tọa độ thực tế trong đầu, quả nhiên vẫn là nghĩa trang. Không rõ Đàm Nghiên đã xảy ra vướng mắc lượng tử với thứ gì ở nơi đó như thế nào? Họ cần làm gì để có thể quay về thế giới thực mà không phụ thuộc vào Đàm Nghiên?
Áp lực đè lên Đàm Nghiên càng lúc càng lớn, người đi cùng quá nhiều.
Lương Hiển có thành kiến với tân binh phần nhiều vì không muốn họ trở thành gánh nặng cho Đàm Nghiên.
“Vậy bây giờ phía trên thế nào?” Nghiêm Vĩnh Phong hỏi.
Mắt hắn ta tốt, nhưng không nhìn xuyên đất được, vẫn phải dựa vào thính lực của Đàm Nghiên.
Đàm Nghiên lắng nghe một hồi: “Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217845/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.