“Cống thoát nước ở đâu?” Lương Hiển nhìn sang A Tam.
A Tam xác định phương hướng một chút, chỉ về phía quán bar: “Bên lề đường phía trước có một cái, nhưng tôi nghĩ mấy người sẽ không muốn đi lối đó đâu. Phía sau quán bar cũng có một cái. Có lẽ sẽ dễ đi hơn chút…”
Nghiêm Vĩnh Phong muốn khóc. Họ vừa thoát ra khỏi quán bar, giờ lại phải quay lại.
“Đừng lo.” Đàm Nghiên lấy ra một quả lựu đạn từ ba lô, “Dùng cái này là được.”
“Một quả không đủ đâu nhỉ?” Đồ Tử Thạch hỏi, “Với lại kết giới của cậu có chịu được sức ép từ thuốc nổ không?”
Cậu ta nói rất có lý, nhưng dứt lời liền thấy mấy thành viên kỳ cựu đều nhìn mình bằng ánh mắt “Anh bị đần à?”
Không trách Đồ Tử Thạch được, vì cậu ta chưa từng chứng kiến cảnh Đàm Nghiên dùng một khẩu súng hạ gục thương long, kết giới chịu được gió giật tốc độ 1670 km/h, tương đương sức ép của một vụ nổ hạt nhân. Một quả lựu đạn tí tẹo, một quán bar tí tẹo, hừm… hài ghê.
Cảm thấy mấy người trong đội biết nội tình cô lập người mới, ba tân binh cũng rất nỗ lực bắt kịp. Là lớp trưởng có tầm nhìn toàn cục, Khâu Tề Chính nói: “Đàm Nghiên rất mạnh.”
Điều này thì ba người Đồ Tử Thạch đã cảm nhận được, chỉ là họ vẫn chưa thật sự nhận ra mức độ khủng khiếp của sức mạnh ấy.
Xung quanh toàn là xúc tu, đã chặn hết ánh sáng, Lương Hiển định lấy đèn pin ra, bị Đàm Nghiên giơ tay ngăn lại: “Không cần.”
Dù là trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217843/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.