“Chuyện gì thế này? Sao ai nấy trông như hồn vía lên mây vậy?” Bộ trưởng Vu nhìn ba tân binh với vẻ không hài lòng.
Kiều Tri Học nói: “Lỗi của tôi. Tôi không ngờ lỗ hổng’ lại xuất hiện dày đặc và liên tiếp thế này. Ban đầu tôi định để mọi người làm quen trước vài ngày, để họ có thời gian tiếp nhận tình hình. Nhưng bây giờ… haiz, sớm biết vậy thì nói luôn từ đầu còn hơn.”
Ba người Đồ Tử Thạch mắt trố lồi, lúc nhìn trời lúc nhìn đất, chỉ không dám nhìn về phía đội dị năng. Trên đường tới đây, Kiều Tri Học đã tranh thủ nửa tiếng trong xe nhồi hết toàn bộ sự thật vào đầu họ (trừ tuổi thật của Đàm Nghiên),khiến ba tân binh này về cơ bản đã “cháy CPU”, mất khả năng suy nghĩ.
Bộ trưởng Vu nhíu mày: “Tình trạng này mà còn định vào ‘lỗ hổng’? Tân binh đó là ai, trong danh sách không có.”
“Haiz…” Kiều Tri Học thở dài, “Cậu ta trốn dưới gầm xe, bị Đàm Nghiên xách ra. Đàm Nghiên coi trọng cậu ta.”
Đúng là Đàm Nghiên thấy Đồ Tử Thạch không tệ. Kỹ năng ẩn nấp quá giỏi, qua mặt được tất cả mọi người trừ mình, lại còn có trực giác rất chuẩn. Trong dị giới, trực giác tốt có thể cứu mạng. Đàm Nghiên cảm thấy năng lực cậu ta khá tốt, đây cũng là một dạng trực giác.
“Không nghe lệnh, tự tiện hành động, nếu là lính của tôi thì tôi đã bẻ gãy chân nó rồi!” Bộ trưởng Vu lần này tức thật. Mấy đứa trẻ này sao đứa nào cũng phiền toái thế, đúng là lứa tệ nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217841/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.