Để máy tính có thể hiểu được ý đồ của con người, con người phải diễn đạt tư duy, phương pháp và cách thức giải quyết vấn đề dưới hình thức mà máy tính có thể hiểu được, từ đó khiến máy tính thực hiện công việc từng bước một theo mệnh lệnh, hoàn thành một nhiệm vụ nhất định. Quá trình giao tiếp giữa con người và hệ thống máy tính chính là lập trình.
Định nghĩa lướt qua trong đầu Lương Hiển, hắn hỏi: “Vậy… một ngôn ngữ giao tiếp như vậy, mày nghĩ có thể biến thành dị năng gì?”
Thôi Hòa Dự nói: “… Lần sau tao sẽ mang máy tính vào. Biết đâu chỉ cần ý thức đủ mạnh, mấy chương trình tao viết ra đều có thể cụ thể hóa thì sao?”
“Cũng không phải là không thể…” Lương Hiển nhớ đến ‘hòn đá’ mà mình ném ra khi nãy, “Nhưng cần ý thức lực cực kỳ mạnh mẽ. Cấu thành luôn khó hơn phân giải.”
Không phải chỉ khó gấp đôi, mà là gấp mười, gấp trăm, gấp nghìn lần. Một tòa nhà có thể bị phá hủy trong một ngày, nhưng để xây lại nó, có thể mất vài tháng, thậm chí vài năm.
Lần này hiếm khi hắn không phản bác Thôi Hòa Dự, ngược lại cảm thấy dị năng này hoàn toàn khả thi. Nếu thực hiện được, thậm chí có thể đáng sợ hơn năng lực của hắn.
Thử nghĩ mà xem, nếu những năng lực trong game thực tế ảo xuất hiện trong thế giới thật, đó sẽ là chuyện kinh hoàng thế nào.
Khâu Tề Chính cũng rất hứng thú với việc tương lai mình sẽ có dị năng gì. Dù sao hiện tại bọn họ cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217830/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.