Lương Hiển lăn ra khỏi lớp bảo hộ, vùng vẫy vài cái trên mặt đất, sau đó lập tức chạy đến bên cạnh Tần Lực, hai tay ấn vào huyệt thái dương của cậu.
“Tần Lực, tin tôi!” Hắn lớn tiếng nói.
Tần Lực đã bất tỉnh, nhưng lòng tin dành cho Lương Hiển vẫn không thay đổi. Lương Hiển điều khiển dị năng của mình bổ sung ý thức lực cho Tần Lực, rất nhanh, hơi thở nặng nề của Tần Lực dần ổn định lại, vết thương ở ngực cũng phục hồi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đến khi vết thương hoàn toàn lành lại, Lương Hiển mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay sang nhìn Đàm Nghiên, thấy toàn thân mặt mũi anh đầy máu, trông cực kỳ thê thảm, vội vàng giúp anh trị thương.
Nhưng Đàm Nghiên giơ tay chặn ngón tay Lương Hiển định chạm vào huyệt thái dương của mình: “Có ngủ không?”
“Cái đó… tôi mô phỏng sóng não trong trạng thái ngủ để đẩy nhanh việc hồi phục ý thức lực, nên chắc là sẽ rơi vào trạng thái hôn mê.”
“Vậy thì tạm thời không cần.” Đàm Nghiên đẩy tay Lương Hiển ra, nói đơn giản.
Mọi người đều hiểu, Đàm Nghiên bây giờ không thể ngủ, anh phải duy trì lồng bảo hộ. Dù họ đang ẩn náu dưới đoạn Trường Thành, lực va chạm từ bên ngoài đã giảm đi rất nhiều, nhưng vẫn chưa đến mức cơ thể người bình thường có thể chịu đựng. Lồng bảo hộ không thể tháo bỏ.
Tay Lương Hiển khẽ run, chỉ vào vết thương của Đàm Nghiên: “Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này… Cậu mất máu quá nhiều.”
“Không sao.” Đàm Nghiên lau máu trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217827/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.