Lương Hiển từng trải qua một lần đau đầu, nên đến 3 giờ sáng đã tỉnh giấc, sớm hơn những người khác.
Trong đêm khuya, Lương Hiển mở mắt ra, thấy bốn người nằm thành hàng. Đàm Nghiên nằm xa hắn nhất, giữa hai người cách bởi Tần Lực và A Tam.
Lương Hiển thầm chua xót trong lòng, cố gắng ngồi dậy, đi tới bên giường của Đàm Nghiên.
Lương Hiển có thể nhìn rõ trong bóng tối, nên không cần bật đèn vẫn thấy được rõ ràng. Hắn thấy Đàm Nghiên cau mày, dường như ngủ không yên.
Hắn ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, dùng đầu ngón tay chạm vào giữa chân mày của Đàm Nghiên, vuốt phẳng nếp nhăn ấy.
Vừa vuốt phẳng, Đàm Nghiên lại cau mày lần nữa, Lương Hiển lại đưa tay ấn xuống.
Hắn như một đứa trẻ, không ngừng vuốt phẳng, kiên nhẫn không biết mệt. Đàm Nghiên là người vô cùng cảnh giác, bình thường chỉ một tiếng kim rơi xuống sàn cũng đủ khiến anh tỉnh giấc, vậy mà hôm nay lại ngủ say đến thế.
Không biết là do quá mệt hay vì trong tiềm thức tin tưởng hắn. Lương Hiển nghĩ, chắc chắn là vì Đàm Nghiên tin mình.
Sau khi kiên trì mấy lần, cuối cùng lông mày của Đàm Nghiên cũng không còn cau lại, giấc ngủ trông cũng có vẻ dễ chịu hơn. Lương Hiển hài lòng thu tay về, cúi đầu chăm chú ngắm nhìn gương mặt của Đàm Nghiên.
Con người này, càng tiếp xúc càng bị anh thu hút, càng hiểu càng khiến người khác khâm phục.
Lương Hiển từng cho rằng tình cảm của mình chỉ là hiệu ứng cầu treo. Tại dị giới, Đàm Nghiên thể hiện sức mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217818/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.