Tâm trạng của Đàm Nghiên vô cùng nặng nề.
Lăn lộn bốn mươi năm trong ngành, chỉ cần là nhiệm vụ cấp trên giao, anh lần nào cũng dốc hết sức mình để hoàn thành tốt nhất có thể. Dù không ai trao cho anh phần thưởng “người nỗ lực nhất”, nhưng đó là niềm tự hào nho nhỏ, là vinh quang thầm lặng của anh.
Thế mà giờ đây, nhiệm vụ cuối cùng trong sự nghiệp của anh có lẽ sẽ thất bại.
Chẳng lẽ chỉ vì lần cuối này mà để lại một vết nhơ trong cuộc đời sao? Mang theo nỗi tiếc nuối ấy mà nghỉ hưu, anh thực sự có thể yên tâm giao lại mọi thứ cho lớp trẻ, rồi thảnh thơi đi khắp trời nam đất bắc sao?
“Không phải, ý tôi là…” Kiều Tri Học chống cằm, mệt mỏi nhìn Đàm Nghiên, “Có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc anh không hiểu chỗ nào không?”
Đàm Nghiên: “…”
Anh chỗ nào cũng không hiểu.
A Tam kinh ngạc nhìn anh: “Toàn là kiến thức cấp ba, cậu đang ở độ tuổi vừa thi xong đại học đúng không? Làm sao mà cậu thi đậu vào lớp đặc biệt vậy?”
À, A Tam không biết tuổi thật của Đàm Nghiên, tưởng anh cùng thi đại học với đám học sinh bình thường, lại còn xuất sắc đến mức được chọn vào lớp đặc biệt. Bản thân A Tam từng đi theo con đường đó, hiện giờ đã đi làm nhiều năm, nhưng đề thi đại học vẫn nắm khá chắc, bởi vậy hoàn toàn không hiểu nổi tại sao Đàm Nghiên lại kém đến thế.
Trừ môn tiếng Anh có phần khá hơn chút (thuộc từ vựng tốt, ngữ pháp vẫn tệ thảm),
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217811/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.