Đàm Nghiên không có lòng hiếu kỳ, cũng không giỏi giao tiếp, sau khi ghi nhớ tên của vài người bạn cùng phòng thì tiếp tục vùi đầu học trước bài mới.
Trong các môn học cơ bản, các môn như tư tưởng chính trị, giải phẫu cơ thể người hay tâm lý học còn tạm ổn, không đòi hỏi nhiều về nền tảng cá nhân, chỉ cần chịu khó học thuộc là được. Nhưng đến các môn tiếng Anh, toán cao cấp, vật lý cơ bản, lý thuyết cơ học, kiến thức cơ bản về máy tính và lập trình thì anh hoàn toàn mù tịt, mở sách ra chỉ thấy toàn ký hiệu rối tung như thiên thư, chẳng nhận ra nổi thứ gì.
Nào còn tâm trí để giao lưu với bạn học mới, Đàm Nghiên lấy điện thoại ra nhắn tin cho Kiều Tri Học. Vì trong ký túc xá không tiện gửi tin nhắn thoại, mà lại chưa quen với bàn phím Pinyin, anh đành dùng chức năng nhập liệu bằng chữ viết tay, cẩn thận viết từng nét một.
[Đàm Nghiên]: (hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh)(hình ảnh) Mấy môn này tôi không hiểu. Anh nói “không hiểu” thì nghĩa là một chữ cũng không biết. [Kiều Tri Học]: Tối nay đến chỗ tôi tự học, tôi giảng bài cho. Đàm Nghiên lúc này mới thoáng yên lòng. Nghe nhóm nghiên cứu nói, đồng chí Tiểu Kiều mới hơn 30 tuổi đã là giáo sư hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ. Nghe bảo anh ta là một thiên tài, 12 tuổi đã nhảy cóc lên đại học, 20 tuổi tốt nghiệp tiến sĩ, 24 tuổi bắt đầu quan tâm đến công nghệ quốc phòng, rồi học lại từ đầu. Chỉ trong hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-yen-binh-nghi-huu/5217795/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.