Úc Thanh Hoan ăn thấy gần no liền để đũa xuống, lấy tay chống cằm nhìn chằm chằm Hoắc Cừ.
Hắn biết Hoắc Cừ không có bất kỳ khái niệm gì đối với tiền, nên hành động ngày hôm nay của Hoắc Cừ khiến hắn rất giật mình.
Hơn nữa, hắn cũng hết sức tò mò, Hoắc Cừ đến cùng là làm sao có nhiều tiền như vậy, không phải nói mấy người làm nghiên cứu khoa học đều rất nghèo sao?
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, liền thất thần, ánh mắt lại vẫn dừng trên mặt Hoắc Cừ không dời đi. Hoắc Cừ bị hắn nhìn đến mặt càng ngày càng đỏ, sắp không cầm nổi đũa rồi.
"Hoắc Cừ, " Úc Thanh Hoan hỏi hắn: "Sao đột nhiên anh lại chuyển tiền cho em?"
Hoắc Cừ ngước mắt nhìn hắn, mím mím môi, "Bọn họ nói em rất nghèo."
Bọn họ? Úc Thanh Hoan suy nghĩ một chút, lập tức bỗng nhiên tỉnh ngộ, hẳn là Hoắc Cừ lên mạng đọc được cái gì rồi, cũng không để ý, nhìn lỗ tai ửng hồng của hắn, cố ý nói: "Anh đem tất cả tiền của anh chuyển cho em sao?”
Hoắc Cừ gật gật đầu: "Ừ."
Úc Thanh Hoan cười híp mắt nói: "Anh nghe câu này bao giờ chưa? Tất cả của anh là của em, mà của em thì vẫn là của em."
Hoắc Cừ nhíu mày suy tư một phút chốc, miễn cưỡng hiểu được ý hắn, không chút do dự nói: "Ừ, đều là của em, anh cũng là của em." Bộ dạng vô cùng đàng hoàng trịnh trọng khiến cho người khác muốn bắt nạt.
Úc Thanh Hoan: "Vậy anh không sợ em mang tiền của anh bỏ trốn sao?"
Hoắc Cừ sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-muon-noi-chuyen-yeu-duong/1210165/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.