Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, một tuần cuối cùng học tập điên cuồng cuối cùng cũng kết thúc, sau khi từ chối lời mời ngồi chung xe của Leila và Elix thì Tá Nguyệt tự mình cuốc bộ đến địa điểm thi, mặc dù vẫn còn cách giờ thi gần một tiếng đồng hồ nhưng ở trước cổng học viện đã trải dài một hàng xe sang trọng bóng loáng nằm bất động ở nơi đó.
Bước qua cánh cổng đồ sộ nặng nề, Tá Nguyệt không khỏi cảm thán với diện tích khủng bố của sân học viện quân đội Hoàng gia, trông không khác gì một cái sân bóng, thậm chí còn lớn hơn vài phần, chính giữa trung tâm đặt một bức tượng cao lớn hùng vĩ, đứng từ xa cũng đã cảm nhận được uy thế của bức tượng mang lại, đó là người đã thành lập học viện này- Vadianty Harald, chủ nhân đầu tiên của gia tộc lừng lẫy Harald và là ông cố nội của Elrey…
Tá Nguyệt đến dưới chân bức tượng để nhìn cho rõ, tượng Vadianty được đặt trên một chiếc bệ cao màu trắng, bên trên có ghi một vài tiểu sử về ông, năm sinh năm mất, quê quán, dị năng, những thành tựu đã cống hiến đều được tóm tắt ngắn gọn, cũng nhờ thế mà Tá Nguyệt nhớ ra một điều mà mình đã bỏ quên, chính là con người ở thế giới khoa học kĩ thuật phát triển không tưởng này tuổi thọ đã tăng lên rất rất nhiều so với lúc còn sinh sống ở Trái Đất.
Trung bình một người bình thường sẽ sống khoảng ba trăm năm, dị năng giả với thân thể đã được cường hóa tầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chi-la-mot-nguoi-qua-duong-ma-thoi/273418/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.