Chương trước
Chương sau
"Thật muốn đè cưng lên gương đâm."

Biên Trình Trình đột nhiên không kịp phòng ngừa mà bị kéo đến đầu vai Tư Lý, nghe thấy lời này, đồng tử nàng nháy mắt nở lớn.

Ủa chị?!!

Chị đang nói cái zì zậy??

Biên Trình Trình vừa định lên tiếng giải thích, bà Tư liền dùng ánh mắt xem hàng quét mắt nàng, làm hại nàng ấp úng nói không ra lời.

"Hàng hiệu XX mới về hả? Chi cũng mạnh tay đấy." Bà Tư nhếch mép, tầm mắt đảo qua vết đỏ trên xương quai xanh của Biên Trình Trình, đáy mắt hiện lên một tia trào phúng cùng chán ghét. "Em gái ơi, khuyên em một câu. Hoặc là tìm đàn ông, hoặc là tìm đàn bà, hà tất phải tìm Tư Lý?"

Biên Trình Trình rùng mình, lửa giận lập tức lẻn lên đỉnh đầu.

Mẹẹẹẹ?! Có ai lại nói con gái mình như vậy chứ? Đây là mẹ của Tư Lý sao??? Mẹ ghẻ hả?!!

Tư Lý chỉ bĩu môi cười, đang định tiếp lời, lại bị Biên Trình Trình cắt ngang.

"Thím này, xin thím ăn nói cho cẩn thận." Biên Trình Trình nhấp môi lần đầu nói ra lời lẽ vô phép tới vậy. Kỳ thật nàng là người biết trên biết dưới, tính tình cũng coi như tốt, nhưng Tư Lý bị người ta sỉ nhục, dù cho đó là mẹ của Tư Lý! Cũng khiến nàng không nén được lửa giận bùng lên.

Tươi cười nơi khóe miệng bà Tư cứng đờ, cũng không nói gì nữa. Vừa hay lại có khách mới tới, trên mặt bà Tư lại nở rộ tươi cười.

Tư Lý kéo Biên Trình Trình đi vào trong đại sảnh.

Trong đại sảnh, các khách mời thấp giọng đàm tiếu, nhưng không một ai tiến lên chào hỏi Tư Lý, trong lòng Biên Trình Trình suy đoán chắc đã rất lâu rồi Tư Lý không trở về đây, Biên Trình Trình nghĩ đến vừa rồi mình vô phép, trong lòng bất an, thấp giọng nói.

"Xin lỗi... Vừa rồi ăn nói với mẹ chị như vậy..."

"Không sao, em nói rất đúng."

Tư Lý nghiêng mặt đối diện Trình Trình cười đến xán lạn, tựa như vừa rồi không hề bị mẹ mình gây khó chịu.

"Nhưng mà..." Biên Trình Trình vẫn cảm thấy không ổn lắm, đáy lòng rất là áy náy.

"Không có gì đâu mà ~ nào ~ tôi dẫn em đi ăn chút đồ khai vị nhé ~" Tư Lý không cho Biên Trình Trình cơ hội nói tiếp, kéo Biên Trình Trình đi tới khu đồ ăn nhẹ.

Không bao lâu, theo tiếng nhạc du dương vang lên, giữa sân khấu hiện ra hình ảnh hai người.

"Hôm nay là ngày con gái Tư Vận của tôi thành niên, hoan nghênh quí vị đã có mặt." Bà Tư ôm một vị thiếu nữ diện mạo thanh tú, trên mặt không hề che giấu kiêu ngạo cùng vui sướng.

"Em gái chị hả?" Biên Trình Trình giương mắt nhìn về phía Tư Lý, hơi sợ hãi hỏi.

"Ừm." Trên mặt Tư Lý mang theo nụ cười, Biên Trình Trình cảm thấy tươi cười này vừa giả tạo lại khiên cưỡng, một chút cũng không có vẻ mỹ diễm kiêu ngạo đầy sức sống của Tư Lý thường ngày.

Biên Trình Trình lại cảm thấy biểu cảm này quá chói mắt, trong lòng buồn bực, nghiến răng nghiến lợi kéo cánh tay Tư Lý xuống vòng lên eo mình. Rồi sau đó giả vờ uể oải nói: "Tôi không đứng vững được, cảm phiền giám đốc Tư đỡ tôi chút nha."

Tầm mắt Tư Lý nhìn về phía cô gái nhỏ mặt đỏ tai hồng, trong lòng ấm áp, siết lấy eo Biên Trình Trình, đầu cũng đè lên đầu vai Biên Trình Trình. Tư Lý nghe thấy hương thơm thoang thoảng nơi cổ Biên Trình Trình, há mồm nói. "Cảm ơn em, Biên Trình Trình."

"Tư Vận đã trúng tuyển vào đại học Thanh Đằng, lúc học cấp ba cháu nó được trường trao học bổng..."

Ở trên đài bà Tư kiêu ngạo quảng bá chính con gái mình, khi tầm mắt quét đến hai người Biên Trình Trình, trong mắt tràn ra chán ghét.

Biên Trình Trình căng thẳng, tâm tình không sao vui vẻ nổi, vội xem thử phản ứng của Tư Lý.

"Nhảy một bài không?" Tư Lý không lộ ra bất cứ cảm xúc gì, thậm chí một tay còn duỗi về hướng Biên Trình Trình làm động tác mời nhảy. Cô mặc vest đen làm động tác này thực sự rất thích hợp, nhưng mà, cổ áo chữ V cũng bởi vì động tác này mà hở ra, nhũ thịt tuyết trắng lọt vào tầm mắt Biên Trình Trình.

Gợi cảm quá đi!

Biên Trình Trình theo bản năng nuốt nước miếng một cái.

"Ơ? Tôi không biết nhảy! Bị người ta thấy sẽ làm mất mặt giám đốc Tư!" Biên Trình Trình vội xua tay cự tuyệt, thật sự là nàng không biết khiêu vũ, hơn nữa tứ chi phối hợp cũng không ăn ý, lúc học đại học nàng từng chọn học điệu Waltz, nhưng cuối cùng chỉ được điểm C.

https://www.youtube.com/watch?v=cN1vniebhzM

Tư Lý cũng không miễn cưỡng Biên Trình Trình, đột nhiên ánh mắt cô sáng lên, kéo Biên Trình Trình đi về hướng phòng bếp.

"Làm, làm gì vậy?" Biên Trình Trình bị Tư Lý kéo một cái lảo đảo, nhưng vẫn không tự chủ được mà đi theo Tư Lý.

"Dẫn em đi xem phòng tôi." Tay phải Tư Lý trợt xuống, nắm lấy bàn tay mềm ấm của Biên Trình Trình, dẫn Biên Trình Trình đi vào thang máy.

Lòng bàn tay ấm áp làm trái tim Biên Trình Trình run lên, đây là lần đầu tiên Tư Lý nắm tay nàng. Trong thang máy yên tĩnh, Biên Trình Trình nhìn sườn mặt Tư Lý, nghĩ đến cảnh tượng náo nhiệt dưới lầu, trong lòng nàng nổi lên gợn sóng, vì cảm tình dành cho Tư Lý mà thấy xót xa.

Trên tường hành lang treo một cái đèn kiểu dáng châu Âu, có hơi tối tăm. Biên Trình Trình hơi sợ kiểu lâu đài có kiến trúc cổ, đặc biệt là lâu đài cổ vào ban đêm. Nhưng vào lúc này, bàn tay có Tư Lý nắm, nàng lại không hề lo lắng sợ hãi chút nào.

Tư Lý đẩy một cánh cửa phòng ra, mở đèn, hiện lên một căn phòng được thu dọn sạch sẽ ngăn nắp nhưng không có chút hơi người, thoạt nhìn giống như phòng khách sạn. "Đây là phòng trước kia của tôi, hiện giờ bị đổi thành phòng cho khách."

"Vậy..." Biên Trình Trình lại căng thẳng, không hỏi ra được 【 vậy chị về nhà thì ở đâu? 】.

"Tôi không có phòng, hơn nữa đồ của tôi cũng bị vứt hết rồi." Tư Lý lấy điện thoại ra mở một bài nhạc khiêu vũ, nhẹ nhàng xõa tóc xoăn tung ra, xinh đẹp gợi cảm như vưu vật trong phim điện ảnh. Tư Lý cười làm động tác mời khiêu vũ, ngoài miệng nói. "Không nói chuyện này nữa, nhảy một bài nhé? Ở chỗ này sẽ không sợ nhảy sai."

! ! Biên Trình Trình còn chưa thương xót xong đã bị Tư Lý như vừa bước ra từ phim điện ảnh mê hoặc đến thất điên bát đảo... Biên Trình Trình dùng sức gật đầu trả lời:

"Vâng!"

"Kỳ thật tôi cũng không biết nhảy lắm đâu." Tư Lý nắm lấy tay Biên Trình Trình, nhếch khóe miệng, cười đến yêu mị.

Trái tim nhỏ bé của Biên Trình Trình run lên theo điệu nhạc, cố gắng phát huy cung bậc cảm xúc ngọt ngào nhất đời người.

Có lẽ Tư Lý thật sự không giỏi khiêu vũ, hai người xoay tròn xoay tròn thế rồi 【 binh binh 】 đụng trúng gương.

Biên Trình Trình theo bản năng duỗi tay ấn lên mặt gương giữ vững thân thể, đôi tay Tư Lý thì ấn ở hai bên eo Biên Trình Trình, hai người cứ ôm nhau như vậy nhìn vào hình ảnh mình trong gương.

Nhìn thấy Tư Lý ở trong gương công khí mười phần, Biên Trình Trình chợt nghĩ đến giấc mộng đêm qua, nghĩ đến mình bị Tư Lý đè lên gương hung hăng xỏ xuyên qua... Khuôn mặt Biên Trình Trình nháy mắt đỏ thành quả táo.

"Thật muốn đè cưng lên gương đâm." Môi Tư Lý áp lên vành tai Biên Trình Trình, tiếng nói khàn khàn chứa đầy dục vọng.

===

Gòi xong, tới công chiện 💃💃💃

Thường người ta yêu nhau, nắm tay rồi mới bình bịch.

Hai chị thì ngược lại 🤣🤣🤣
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.