Carroll Janes đang dằn dỗi. Hắn đã có tâm trạng xấu kể từ đêm thứ Sáu. Jacqueline Sheets chẳng vui như hắn đã tưởng. Cú trào năng lượng hắn trông đợi đã không xuất hiện. Mụ ta thật thảm thương, chỉ biết khóc lóc và lảo đảo chạy vòng quanh, chứ chẳng làm chuyện thú vị lên chút nào. Và cũng chẳng có mấy bài báo nói về vụ đó, một việc thực sự khiến hắn thất vọng. Một phần của niềm vui – mà hoá ra lại là phần lớn niềm vui – của lần gần đây nhất là biết rằng bọn cớm sẽ phát điên, với hai vụ án quá giống nhau, quá gần nhau, và hoàn toàn chẳng có chút manh mối nào để chúng lần theo cả. Nhưng rõ ràng bọn cớm còn ngu ngốc hơn nhắn đã nghĩ, một việc thậm chí còn làm giảm đáng kể niềm vui hơn nữa. Thách thức ở chỗ nào chứ? Không có nghĩa là bọn chúng có thể bắt được hắn, nhưng hắn đã nghĩ ít nhất bọn chúng cũng biết.
Hắn không chắc điều gì đã ngăn cản niềm sung sướng của hắn. Có thể chỉ vì Sheets đến quá sớm so với vụ trước. Hắn đã không dự đoán một cách đúng đắn, không tiến hành theo dõi vài tuần trong khi sự căng thẳng thít chặt dần, cho đến khi hắn như lên cơn sốt, tất cả các giác quan gần như nhạy bén một cách đau đớn, tất cả sức mạnh đều tập trung lại.
Tất nhiên, hắn sẽ phải thử một lần nữa để cho chắc. Hắn ghét hoài phí bản thân để đổi lấy thất vọng, nhưng đó là cách duy nhất hắn có thể tìm ra. Nếu vụ tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-ac-trong-mo-dream-man/2208816/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.