Tà dương chập tối, tại chân trời vẻ ra một đạo mờ nhạt.
Hai người một trước một sau đi tới, bóng nghiêng chiếu xuống kéo dài trong ánh hoàng hôn.
Diệp Vô Truy đi ở phía trước, luôn luôn chú ý hô hấp của mình. Chỉ sợ vạn nhất sai lầm, bị người phía sau nghe ra được điểm khác thường.
Ly Hỏa đi phía sau cậu vẫn đội mũ như cũ, dưới bóng đen không thấy rõ vẻ mặt của hắn.
Tận lực điều chỉnh hô hấp, Diệp Vô Truy cố gắng không cho mình lộ ra mệt mỏi. Hai người sau khi xuống xe đã ở trên sơn đạo này đi bộ được gần ba tiếng, nếu là bình thường Diệp Vô Truy chắc chắn không để chút lộ trình ấy vào mắt.
Thế nhưng bây giờ khác, nội lực cậu bị hao tổn, chỉ có một ngày thì không đáng kể, nhưng phải chờ đến mười ngày mới có thể khôi phục. Ba tiếng đi trên đường núi gồ ghề này đối với cậu mà nói, đã tiêu hao rất nhiều thể lực.
Diệp Vô Truy lúc này may mắn, trong 《Nhất Mộng Giang Hồ》 còn chưa có cái loại công pháp biến thái nghe tiếng thở. Bằng không, một khi bị Ly Hỏa nhìn thấu lúc này cậu không chịu được một kích, như vậy sắp nghênh đón cậu chính là một con sói đói cướp đoạt không chút lưu tình.
Hai người tiếp tục yên lặng không tiếng động đi tới, Diệp Vô Truy không ngu ngốc mà hỏi vì sao Ly Hỏa phải đi theo sau cậu, Ly Hỏa cũng không đánh vỡ phần trầm mặc này.
Chỉ là đi sau tên nam tử cao gầy này, lúc quan sát cảnh núi, thường thường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-tuc-vong-du-chi-thien-ha-de-cuu/1289976/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.