Sáng sớm hôm sau, Diệp Vô Truy liền chào từ biệt Danh Đao.
Nam tử luôn luôn ít lời cũng không nói thêm gì, chỉ lấy ra một thanh trường đao bị bọc trong miếng vải đen, giao vào trong tay hắn.
Con ngươi Diệp Vô Truy phát sáng, nhìn không ra vẻ mặt của nam nhân, vươn tay tiếp nhận thanh đao. Xốc miếng vải đen lên, hình dáng của đao hiện ra trước mặt người khác.
Đó là một thanh trường đao đen kịt toàn bộ, từ chuôi cầm đến lưỡi đao, ngoại trừ đen ra không có màu sắc gì khác. Cả thanh đao chỉ có chỗ lưỡi đao, mới có thể thỉnh thoảng phản chiếu ra một ít lệ mang.
Nếu như nhìn nó một thời gian dài, không khỏi thấy lạnh cả người.
“Sư phụ…” Sau khi thấy rõ hình dạng của đao, Diệp Vô Truy ngây ngẩn cả người.
Danh Đao chỉ nhàn nhạt gật đầu. “Diệp nhi, thanh đao này về sau thuộc về con.”
Mở mồm, tựa như muốn nói gì đó. Nhưng mà cuối cùng, có lẽ cái gì cũng không nói ra miệng. Diệp Vô Truy đem miếng vải đen quấn lại trên thân đao, cột sau người. Sau khi làm xong tất cả, hắn hướng Danh Đao lạy ba lạy, cũng không quay đầu lại rời khỏi tiểu viện này.
Lưu Lạc không hiểu nhìn Diệp Vô Truy đột nhiên rời khỏi cùng Danh Đao vẫn không không nhúc nhích như trước, mặc dù trong lòng kỳ quái, nhưng vẫn lập tức đuổi theo Diệp Vô Truy ra khỏi tiểu viện.
“Ai, tôi nói cậu, rời đi như thế, không nói lời từ biệt với sư phụ cậu?” Đuổi theo Diệp Vô Truy đi trước một bước, Lưu Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-tuc-vong-du-chi-thien-ha-de-cuu/1289958/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.