Ba mươi thành tài, gia nhập công hội.
Bách Chiến Bách Thắng nói: “Tôi bách chiến bách thắng!”
Tội Lỗi Quá Xá thở dài: “Nếu có phúc lợi như vậy, tôi đã sớm lén nhảy qua nhảy lại giữa Tinh Nguyệt và Đế Diệu cả trăm lần rồi.”
Bách Chiến Bách Thắng: “…”
Quan Miên thản nhiên tiếp nhận ánh mắt ngưỡng mộ khó giấu của bọn họ, hỏi Tội Lỗi Quá Xá: “Sao cậu đến đây? Đi ngang qua à?”
Tội Lỗi Quá Xá bị đả kích nặng nề, “Đi ngang qua? Cớ gì anh lại cảm thấy em đi ngang qua? Em có điểm nào giống bạn nhỏ qua đường ABC? Rõ ràng em đặc biệt đến cứu anh mà. A! Lẽ nào anh không thấy lúc mới xuất hiện, em toàn thân phong sương, lòng như lửa đốt ư?”
Quan Miên cau mày, “Cứu tôi?”
Tội Lỗi Quá Xá ôm ngực ra vẻ quằn quại: “Vừa nhận được tiểu tinh linh của Thủy Lam Mộc Ngẫu em đã lập tức chạy tới. Mối tình sâu đậm của em anh có thấu cho?”
Quan Miên mặt không đổi sắc nói: “Không thấu.”
Tội Lỗi Quá Xá lảo đảo lùi bước một cách khoa trương, vẻ mặt không thể tin nổi.
Bách Chiến Bách Thắng đột nhiên hỏi: “Chẳng phải cậu là tình nhân của Tinh Phi Ngân? Sao dám công khai ăn vụng sau lưng hắn thế?”
Tội Lỗi Quá Xá the thé thét lên như bị giẫm phải đuôi: “Ai bảo tôi là tình nhân của anh í! Người có tình có nghĩa như tôi sao thích nổi thứ băng đá như anh í chứ?”
Bách Chiến Bách Thắng đáp: “Nhưng mỗi lần luyện cấp các người đều đi cùng nhau.”
Tội Lỗi Quá Xá ngẩng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-tuc-vong-du-chi-kho-luc/1290534/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.