Đại thánh đường, thượng đế vẫn luôn không tới gặp Lucifiel, hai mắt hơi nhắm, đang bàn chuyện quang ám cân bằng với mặt hắc ám trong cơ thể.
Chuyện này, y vẫn chưa buông tha, cũng không có lý do buông tha.
Cho nên y đang đàm phán với mặt hắc ám.
"Ngô muốn dung hợp với ngươi."
"..."
"Ngô biết những lời này đã nói qua rất nhiều lần, nhưng lúc này ngô nghiêm túc."
"..."
"Nếu không giải quyết chuyện này, ngô khó có thể an tâm, Luci cũng luôn mang lòng sầu lo, hơn nữa thế giới này là do ngô và ngươi cùng sáng tạo, có lẽ có một ngày nó sẽ hủy diệt, nhưng tuyệt đối không phải sớm như vậy, cũng không nên vì lý do như vậy."
"Hôm nay ngươi nói thật nhiều."
Hắc thượng đế bị quấy rầy, nhịn không được châm chọc một câu.
Thượng đế mặt không đổi sắc đáp: "Ngô không nói nhiều một chút, ngươi căn bản không để ý tới ngô."
Nếu có thể, y cũng không muốn trở thành nói nhiều!
"Ngô sẽ không nghe bất cứ lý do gì của ngươi." Hắc thượng đế cố nén cơn buồn ngủ ban ngày, dùng phương thức vô tình nhất cự tuyệt đối phương, "Jehovah, ngô không thể chịu đựng được việc ngươi đạt được lực lượng căn nguyên hắc ám dưới tình huống ngươi ghét bỏ hắc ám, thần quang và ám chân chính, phải công bằng đối đãi hai bên, chứ không phải vì yêu thích mà chèn ép bất cứ bên nào."
Trong đôi mắt vàng kim lạnh lùng của thượng đế hiện lên một chút bất đắc dĩ.
Lại là cách nói này!
Mặc kệ là mặt hắc ám, hay là Luci đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-thien-duong-deu-cho-rang-thu-truong-that-sung/1308192/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.