Lương Yên cảm thấy mình càng uống càng choáng váng nhưng vẫn không thấy Chu Chí Ba có ý định đề cập đến chuyện vai diễn, hắn chỉ một mực giả vờ ngớ ngẩn để lừa đảo. Khó khăn lắm cô mới có thể tìm một cái cớ đi ra ngoài giải rượu, men theo vách tường đi được nửa đường đã cảm thấy hai chân mình như nhũn ra, vừa định ngồi xổm xuống nghỉ ngơi một lát thì đã bị người ta nắm lấy cổ áo xách từ dưới mặt đất lên.
“Làm gì vậy?’’ Lương Yên nhíu mày giằng cổ áo mình ra, không hề chú ý đến người kia là ai.
Lương Yên dán cả người vào bức tường lạnh như băng không ngừng thở hổn hển, tựa như làm như vậy thì đầu óc sẽ tỉnh táo hơn một chút.
Lục Lâm Thành giấu nửa người mình vào trong bóng tối sau ánh đèn của quán bar, chắc chắn chỗ này không hấp dẫn sự chú ý của mọi người quá nhiều, sau đó lại liếc nhìn Lương Yên một cái, chân mày khẽ nhíu chặt, hỏi: “Khương Mộc đâu? Một mình cô tới đây sao, hay là còn có chuyện khác?’’
Lương Yên cảm thấy mình đã gặp phải một người không quen biết nhưng thích chõ mũi vào chuyện của người khác, lắc đầu lắp bắp nói: “Tôi tới đây không phải để đi chơi, tôi… Tôi… Đến đây nói chuyện công việc.’’
Cô vừa dứt lời, một gã đàn ông khác đột nhiên đi đến bên cạnh, là một trong những phó đạo diễn mà Chu Chí Ba gọi đến, hắn nhìn thấy Lương Yên đang đứng dựa vào vách tường, không hề chú ý đến Lục Lâm Thành đứng trong bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-gioi-giai-tri-dang-doi-chung-ta-ly-hon/148103/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.