Kham Từ quay đầu lại với vẻ không thể tin nổi, y thật sự không thể ngờ, Diêu Tử Thịnh sẽ cố tình gây sự đến mức này.
Đúng là y thích sự kích thích, thế nhưng dẫu sao y vẫn có giới hạn đạo đức, chứ không phải là kiểu vô pháp vô thiên như vậy.
“Bác sĩ Diêu, tôi vào nhé.”
Tiếng tay nắm cửa bị vặn lọt vào tai Kham Tử quá mức khủng bố, trong cơn kinh hoảng, y thiếu chút nữa quên béng chuyện Diêu Tử Thịnh đã sớm khoá trái cửa, người bên ngoài vốn dĩ không vào được.
“Đừng động đậy!” Diêu Tử Thịnh lên tiếng nhắc nhở.
Cửa bên kia quả nhiên không có mở ra, y tá vặn mấy lần mới chịu rời đi trong nghi hoặc.
Kham Từ vẫn không dám thở ra dù chỉ là một hơi, phía sau đột nhiên dồn sức, ở phương diện này Diêu Tử Thịnh như có một loại tinh lực vô tận, Kham Từ mỗi lần đều có thể bị gã làm cho sống dở chết dở, khóc lóc xin tha.
Đột ngột bị cắm sâu, Kham Từ bị ép phải đổ người về phía trước, y cảm nhận được rõ dương v*t gần như đã chọc xuyên thủng người mình, cảm giác khó chịu như muốn xé toạc cả người y ra.
“A Từ, mẹ kiếp thật sự muốn để người khác trông thấy được dáng vẻ dâm đãng này của em.” Diêu Tử Thịnh bịt tai Kham Từ lại, nói ra những lời ác ngôn đầy nhục dục.
“Ai mà ngờ được? Cảnh sát Kham ngày thường trang nghiêm, lại có một bộ mặt không muốn ai biết, bị đàn ông chịch đến phê pha…”
Kham Từ lặng lẽ cắn vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-dien/1000729/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.