Phương Bình cũng không biết trả lời thế nào, trên thực tế, cậu căn bản không nói vào được câu nào, toàn là nha đầu này tự nói.
Đợi cô nói mệt rồi, lúc thở dài, Phương Bình mới cười nói: “Được rồi, vài ngày nữa sẽ về, trở về sẽ dẫn em đi ăn ngon, dẫn đi chơi.”
“Đồ ăn ngon?” Phương Viên lại hưng phấn nói: “Ăn cái gì ngon...”
Kế tiếp lại là Phương Viên tự thuật, đợi cô tự nói tự kết thúc, Phương Bình đã ăn cơm xong.
Gương mặt Phương Bình mang theo nét cười, một lúc sau mới nói: “Biết rồi, ở nhà nghe lời ba mẹ, anh tắt máy trước nhé...”
Cũng không nha đầu này cơ hội lải nhải, Phương Bình nhanh chóng tắt điện thoại.
Cúp điện thoại, Ngô Chí Hào bên cạnh trêu ghẹo nói: “Hình như tớ nghe được cái gì đó, em cậu muốn giới thiệu bạn gái cho cậu?”
"Cậu ghen tỵ?”
“Tớ ghen tỵ?”
Ngô Chí Hào im lặng, đây là phản ứng của người bình thường sao?
Lúc tôi nói câu này, lẽ ra cậu nên thẹn quá hóa giận, vội vàng phủ nhận chứ?
Phương Bình cũng không quan tâm cậu ta có buồn bực hay không, vừa đứng lên vừa nói: “Ngày mai đi siêu thị, đi không?”
"Đi siêu thị làm gì?”
"Mua một ít đồ mang về nhà, hai ngày tiếp theo ở nhà chăm chỉ xem sách, kiểm tra xong chuyên môn sẽ về nhà luôn.”
Rời khỏi nhà sắp được mười ngày rồi, Phương Bình cũng muốn nhanh chóng kết thúc kiểm tra, về nhà càng sớm càng tốt.
Nghe cậu ta nói như vậy, Ngô Chí Hào cũng không ý kiến, gật đầu nói: “Được, ngày mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375473/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.