Khí huyết và tinh thần cũng không phải sẽ cố định không thay đổi, nó được chuyển hóa thành năng lượng khi vận động và tu luyện.
Lúc này, người bình thường sẽ hồi phục lại các điểm đó thông qua ăn uống, ngủ nghỉ, uống thuốc bổ.
Nhưng Phương Bình không muốn tốn thêm thời gian chờ đợi như vậy, chỉ có thể dùng điểm tài phú để khôi phục.
Mỗi lần khôi phục 2 thuộc tính trên đều cần phải dùng một số điểm lớn của hàng tài phú.
Hơn 3 triệu điểm tài phú xem ra không ít, nhưng nếu để theo kịp được tốc độ này, có thể duy tri được bao lâu?
Trừ phi Phương Bình không nhanh chóng muốn khôi phục khí huyết và tinh thần ngay, mà để cơ thể chậm rãi tự thông giấc ngủ và đồ ăn để bổ sung lại như người bình thường.
"Thung công kết hợp Rèn Luyện Pháp, chỉ tổ tốn kém hơn!
Người bình thường không phải võ giả, một lần tu luyện cần thời gian khôi phục lâu hơn, tiêu hao lượng tài nguyên lớn, chẳng trách…"
Chẳng trách cũng hiếm khi gặp võ giả xuất thân từ xã hội!
Người bình thường chỉ có thể dựa vào thời gian hồi phục tự nhiên để tu luyện, nhưng tuổi càng cao, cơ thể dần cứng lại, càng lớn tuổi càng khó đột phá lên cấp.
Lúc còn trẻ, ngoại trừ dựa vào tài nguyên gia đình, thanh niên vốn không có tiền để tu luyện như thế được.
Nhưng mà, có được bao nhiêu gia đình có thể chống đỡ được mức tiêu hao như thế?
Rèn Luyện Pháp kết hợp thung công, thậm chí là gia đình Ngô Chí Hào bây giờ, chưa chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375438/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.