Nam Giang Võ Đại.
Vương Kim Dương vừa mới đến trường không lâu, nhìn thấy một dãy số điện thoại trên màn hình di động của mình, bật cười nói: "Cái tên này thật thú vị!"
Ngày hôm qua Phương Bình còn khách sáo vô cùng, ngay cả một triệu cũng không muốn lấy!
Cho dù muốn cũng không vội, anh Vương rảnh lúc nào thì chuyển lúc đó là được.
Nói chung, nói chuyện vô cùng êm tai.
Nhưng mới chưa hết một ngày, thằng nhóc đó đã gửi số điện thoại cho mình rồi.
Cười một hồi, Vương Kim Dương cũng không có ý định quỵt nợ, đi vào ngân hàng trong khuôn viên trường, thực hiện chuyển khoản.
Ở Võ Đại, chuyển khoản một triệu cũng không xem là nhiều. Trong ngân hàng nội bộ Võ Đại, có khi một ngày chuyển khoản tới lui cả mấy trăm triệu cũng không có gì lạ.
Chuyển khoản xong, Vương Kim Dương lại đi lấy một vài cuốn tài liệu và một vài cuốn sách tu luyện cơ bản, đóng gói lại, chuyển phát nhanh cho Phương Bình.
Cậu cũng không sợ sẽ mất đồ, mất rồi cũng chẳng có sao, không có cơ sở mà tu luyện lung tung, chính là tự tìm cái chết.
Cùng lắm là tới lúc đó lại gửi cho Phương Bình một bộ khác.
...
Ở phía Dương Thành xa xôi, Phương Bình nhìn thấy tin nhắn nhắc nhở trên màn hình di động, cậu lập tức vui mừng khôn nguôi nói: "Rộng rãi!"
Anh Vương quả nhiên là một người thoải mái, dù sao thì lần này anh ta cũng lời hơn mình nhiều.
Sau khi nhận được số tiền chuyển khoản một triệu của Vương Kim Dương, điểm tài phú của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375430/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.