Phương Viên không nhịn được nói, cũng mặc kệ nghi hoặc của Phương Bình, vui mừng rạo rực nói: "Vừa lúc nãy khi em đi học về, đã gặp Vương học trưởng ở bên ngoài!
Phương Bình à, không ngờ Vương học trưởng cũng có người thân ở gần nhà chúng ta này.
Nếu không phải hôm qua bạn em khoe khoang tấm ảnh có hình và chữ ký của anh Vương, em còn không biết đây là anh Vương nữa.
Lúc trước em còn thấy tiếc vì chưa gặp được anh Vương, không ngờ hôm nay lại gặp được rồi!"
"Phương Bình, lần trước anh còn gạt em, nói Vương học trưởng đi rồi..."
Sắc mặt Phương Bình ngày càng tái mét, không phải vì cái gì khác, mà bởi vì lời nói dối mà trước đó cậu tự cho là hoàn mỹ!
Cậu cho rằng sau này gia đình mình và Vương Kim Dương sẽ không tiếp xúc với nhau nữa, cho nên lần trước đã nói Vương Kim Dương bán thuốc cho cậu.
Nếu em gái mình nói ra chuyện ra, vậy thì hỏng rồi!
Nhưng thấy Phương Viên còn hưng phấn như vậy, lúc này có lẽ vẫn chưa kịp nói gì.
Phương Bình vội vàng nói: "Đừng quấy rầy anh Vương, anh Vương bận rộn lắm, em vào nhà trước đi!"
Sắc mặt mới rồi còn tươi vui rạo rực của Phương Viên lập tức xụ xuống, làu bàu nói: "Không muốn, anh Vương còn chưa nói là anh ấy bận mà."
"Đi về, đừng làm anh mất mặt thêm nữa."
Phương Bình vội vàng quát lớn một câu, lại quay qua cười khan với Vương Kim Dương, nói: "Em gái em lần trước bắt em nhất định phải tìm anh xin chữ ký, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375428/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.