Mấy phút sau, Phương Bình đi ra khỏi phòng 201.
Đóng kín cửa, trong tay Phương Bình còn cầm theo cái túi ni lông màu đen.
Hắn không lấy đống tiền mặt kia, những thứ đồ khác cũng không cần, chỉ lấy đi 6 bình thuốc mà thôi.
Những bình thuốc này đều vô cùng đắt, Phương Bình không thể yên têm để chúng lại đây, nếu như bị ai trộm mất, cậu có muốn khóc cũng không có chỗ để khóc.
Còn Hoàng Bân thì bị Phương Bình bịt miệng lần thứ hai, nhét vào dưới gầm giường rồi.
Sau khi đi ra khỏi tiểu khu, Phương Bình hơi nhíu mày.
"Thuốc đều bị mình lấy đi rồi, nhưng vẫn không tính điểm tài phú. Là do không đạt đủ điều kiện, hay là do những thứ này không được tính điểm tài phú, hệ thống chỉ tính tiền mặt thôi à?"
"Chắc không phải do vấn đề tiền mặt, vừa nãy mình cũng đã từng lấy tiền mặt mà."
Phương Bình phán đoán trong lòng chốc lát, cậu nghĩ số tiền đó và đống thuốc này hiện nay thật chất vẫn không xem đã hoàn toàn thuộc về cậu. Rốt cuộc nếu xử lý không tốt chuyện này, thì những tài vật này cũng sẽ không thuộc về cậu.
Điểm tài phú không tăng, hiện tại Phương Bình cũng không gấp lắm.
Việc cấp bách nhất bây giờ là giải quyết rắc rối lớn mang tên Hoàng Bân. Đã bắt người xong, dựa theo kế hoạch lúc trước thì cứ trực tiếp mang đến sở cảnh sát là được.
Nhưng bây giờ, Phương Bình không cam tâm cứ như thế đưa người đi.
Hoàng Bân cũng không phải người câm, nếu đưa hắn vào sở cảnh sát, đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375423/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.