Phương Bình vốn chuẩn bị phủ nhận, nhưng suy nghĩ một chút, lại gật đầu nói: “Thật có chút không dễ chịu, nếu không được thì sáng mai xin nghỉ một buổi, ngủ một giấc chắc là khoẻ thôi mà.”
Nghe cậu nói như vậy, Phương Viên còn cố ý tiến lên sờ trán cậu, cảm giác không bị phát sốt, mới đỡ lo hơn một tý.
Tối hôm đó, nghe nói Phương Bình không khoẻ, muốn sáng sớm mai xin nghỉ, Phương Danh Vinh và Lý Ngọc Anh đều thân thiết hỏi thăm cậu.
Phương Bình nói cũng không có nghì đáng ngại, hai người mặc dù lo lắng nhưng cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Chỉ là, nếu ngày mai vẫn không khoẻ, vậy phải đi bệnh viện khám xem sao.
Lý Ngọc Anh vốn cũng định ngai mai xin nghỉ để chăm sóc con trai, nhưng mà Phương Bình thẳng thừng từ chối.
Thấy con trai có vẻ thật sự không nghiêm trọng, Lý Ngọc Anh cũng không kiên trì nữa, buổi tối lại cho Phương Bình thêm 100 đồng để lỡ có gì, cậu có thể gọi xe đi bệnh viện.
Sau khi sắp xếp ổn thoả mọi thứ, Phương Bình an tâm hơn một chút, chờ ngày mai tìm cơ hội hành động thích hơp.
…
Thứ sáu, ngày 11 tháng 4.
Sáng sớm, Phương Bình dùng điện thoại cổ lỗ sỉ của ba gọi điện cho thầy chủ nhiệm, xin nghỉ một buổi sáng.
Lưu An Quốc rất quan tâm hỏi han, trong điện thoại, liên tục nhắc nhở Phương Bình phải chú ý nghỉ ngơi, giữ sức khoẻ, chăm sóc bản thân.
Phương Bình của bây giờ không còn là Phương Bình của ngày trước nữa.
Cậu là người có hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-cau-cao-vo/1375414/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.