Vài ngày sau đó, Hạ Thanh Sơn rời đi trước, sau đó đến Tuân Tử Hoài mang theo đại quân, cùng với Vân Vĩnh An tiến thẳng đến Phong thành.
Hơn nửa tháng sau, bọn họ cuối cùng cũng tới được Phong thành, mới biết được Hạ Thanh Sơn còn chưa tới.
Vân Vĩnh An có chút chán nản nói: ” Sớm biết như vậy ta nên đi đường nhỏ, cũng tiện chăm sóc cho Thanh Sơn. “
Thiên Nhạn: ” Có lẽ là trên đường đi bị trì hoãn, ta sắp xếp cho người tìm một chút. “
Vân Vĩnh An thở dài, trong lòng vô cùng áy náy. Thiên Nhạn cũng lười giải thích, sau này người phụ thân này của nàng sẽ biết Hạ Thanh Sơn không phải thứ đồ tốt gì. Hạ Thanh Sơn ngụy trang vô cùng hoàn mỹ, cho dù có giải thích cũng không ai tin tưởng.
Chờ những người khác rời đi, Tuân Tử Hoài đi đến bên người Thiên Nhạn: ” Tướng quân, ngươi có muốn biết rõ đại vương đang ở đâu hay không? “
Thiên Nhạn dựa vào ghế mềm, nhàn nhạt liếc hắn một cái. Hạ Thanh Sơn bị bắt, không biết Tuân Tử Hoài kích động cái gì?
Nha…….Chẳng lẽ là kích động vì sau này không có ai tranh vị trí Hoàng phu của hắn hay sao?
Chỉ có thể nói một tiếng ngươi nghĩ nhiều rồi. Nàng không có tính toán lấy Hoàng phu, ý tứ nạp phi quân cũng không. Người này, cũng đừng mơ mộng hão huyền.
Chờ sau khi nàng đã bồi dưỡng xong hai đứa bé, đem giang sơn giao cho bọn họ, coi như đã hoàn thành nhiệm vụ. Thời gian còn lại dùng để đi ngắm giang sơn tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toan-bo-vi-dien-quy-cau-nhan-vat-phan-dien-nu-chinh-lam-nguoi/1119932/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.