Vài ngày trước Tết nguyên đán, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu sáng thành phố An, nhiệt độ cao nhất ngày hôm nay chỉ tới hai mươi độ.
Vì không thấy lạnh nên Lục Tân không mở điều hòa.
Hà Diệp lại càng không có tâm trí đâu để ý tới chuyện này, từ lúc Lục Tân đẩy cửa ra cô đã căng thẳng lo lắng tới mức toàn thân nóng bừng như lửa đốt.
Đèn đã bị cô tắt, Lục Tân cũng không định bật lên nữa.
Anh lại leo lên giường, hơi ấm sau khi tắm vẫn còn thoảng qua, trên người anh mặc một bộ quần áo ngủ bằng vải bông mềm.
Lục Tân có thói quen để tay bạn gái đặt trên vai anh, anh thích cảm giác được cô sở hữu mình như vậy.
Lục Tân vẫn luôn là kiểu đại ca trường thể thao, chiều cao gần 1m9 khiến anh trông khá gầy và mảnh khảnh. Thực tế thì dưới lớp quần áo lại là những lớp cơ bắp chặt chẽ, chúng cân đối, mượt mà cùng với những đường cong đẹp mắt.
Hà Diệp đã bị anh dùng tay sờ soạng nhiều lần rồi nhưng giờ vẫn không dám nhúc nhích.
“Có hối hận không?” Lục Tân cũng không vội vã, anh vẫn rất thong thả trêu cô: “Cho em thêm một cơ hội đổi ý.”
Hà Diệp sao lại hối hận chứ, cô chỉ hơi lo lắng một chút thôi: “Liệu chú dì có quay về sớm không anh?”
Nếu mọi người về sớm chắc cô sẽ xấu hổ đến chết mất.
Lục Tân đáp: “Bọn họ tổ chức tiệc tùng ăn uống thì sớm cũng phải tám giờ mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3369475/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.