Phòng khách sạn bật điều hoà không khí, nhiệt độ có vẻ khá thấp, bởi vì lúc Lục Tân cởi áo phông của Hà Diệp ra, Hà Diệp cảm thấy lạnh.
Nhưng cuối cùng, cả trán và lưng Hà Diệp đều đổ mồ hôi, phần đắp chăn kỹ càng phải nói là nóng ngốt người.
Đột nhiên, cô buông tóc bạn trai mình ra, bàn tay đẩy vai anh cũng kiệt sức.
Lục Tân ngẩng đầu lên.
Phòng khách vẫn còn một chiếc đèn ngủ bật sáng, đủ để anh nhìn thấy dáng vẻ của Hà Diệp lúc này.
Dây cột tóc đã bị anh cởi ra từ lâu, mái tóc mềm mại xõa tung rối bời, dính vài sợi lên khuôn mặt ửng hồng của cô.
Cô nhắm mắt lại, hàng mi dài ướt rượt, đôi môi hé mở, trông tựa như con mồi nhỏ yếu mới vừa chạy thoát khỏi răng nanh của thú dữ, sợ hãi bị phát hiện ra nên thận trọng thở hổn hển.
Lục Tân chống người lên, khuỷu tay trái chống sát bên cạnh người cô, bàn tay phải vén gọn mấy sợi tóc dán vào mặt cô ra sau.
Lý trí bừng tỉnh lại trong đầu Hà Diệp, hai tay cô túm chăn, kéo cao chăn lên.
Lục Tân phát hiện ra chuyện bạn gái mình đang làm, hơn nữa anh còn rất phối hợp với cô, chờ cô đắp cao chăn lên rồi, anh mới đè người lên, hôn từ trán xuống tới khóe môi của cô.
“Vừa rồi có phải…”
Lục Tân còn chưa nói xong, Hà Diệp đã nhắm mắt lại, vươn một cánh tay ra bịt miệng anh lại: “Anh không được nói.”
Lục Tân không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3369468/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.