Nụ hôn của Lục Tân bồi hồi bên cổ áo Hà Diệp thật lâu, kể cả hai bàn tay của anh vẫn đặt lên sau eo của cô cách một lớp vải áo.
Hà Diệp cứ như đang bị anh trói tay chân trên giàn hỏa thiêu, nhìn anh khống chế độ cao của ngọn lửa một cách chính xác. Có mấy lần ngọn lửa nhảy lên sắp đốt trúng cô, sau đó chỉ còn thiếu một chút xíu nữa thôi lại tự dưng giảm xuống, tiếp tục rục rịch đe dọa thiêu cháy cả người cô.
Bàn tay của Lục Tân là ngọn lửa, trên người anh còn cất giấu thứ khiến cô kinh hãi hơn.
Mà cũng không thể gọi là cất giấu, bởi vì anh hoàn toàn không có ý định che giấu.
Anh vừa mãnh liệt vừa xấu xa, tiến thoái tự do, khống chế ngọn lửa, lại không chịu cho cô di chuyển dù chỉ một chút.
Trong phòng khách yên tĩnh đến nỗi chỉ có thể nghe thấy tiếng ôm, tiếng hôn môi, đồng hồ báo thức bỗng reo lên, âm thanh đã được cố tình vặn nhỏ lại.
Lục Tân ôm chặt lấy Hà Diệp, đôi môi kề sát cổ họng của cô.
Hà Diệp hơi ngửa đầu, ánh mắt mê ly nhìn về phía bức tranh được treo trên tường đối diện với sofa, trong tranh là một chú gấu trắng ôm một bó hoa trong lòng.
Đồng hồ báo thức vẫn tiếp tục đổ chuông.
Một tay Lục Tân ôm cô, tay còn lại cầm di động đặt ở cách đó không xa để tắt tiếng chuông báo thức, sau đó úp ngược màn hình điện thoại xuống bàn.
Anh lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364096/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.