Dáng người của Lục Tân rất cao. Mà Hà Diệp cũng không hề thấp, cô cao tận 1,7 mét, vóc dáng mảnh mai, hai cánh tay vừa thon vừa dài.
Lục Tân nắm lấy hai bàn tay cô đang giấu sau lưng, sau đó lần lượt đặt chúng lên vai anh.
Trong không gian vừa tối tăm vừa khép kín ở lối ra vào, hơi thở của hai người họ dung hòa vào nhau, mà anh lại còn hành động như vậy nên Hà Diệp chỉ cảm thấy cánh tay mình như đã mềm nhũn ra: “Anh làm gì thế?”
Lục Tân đè bàn tay đang muốn rút lui của cô: “Ôm anh đi.”
Đầu óc Hà Diệp lập tức bùng nổ. Quả nhiên anh vẫn giống hệt trước đây, cái gì cũng dám nói ra, hơn nữa lại còn nói năng một cách ung dung và tự nhiên như vậy nữa cơ.
Lục Tân nhìn Hà Diệp, lẳng lặng trần thuật một sự thật: “Khi em không thích anh, em chưa bao giờ chủ động ôm anh cả.”
Dường như có ai đó vừa bất ngờ nhỏ một giọt mưa xuống trái tim nóng rực của Hà Diệp, mang lại cảm giác lành lạnh nhưng cũng hơi chua xót.
Năm đó cô có muốn ôm Lục Tân không? Mỗi lần họ gặp nhau, Hà Diệp đều ước gì mình có thể đề phòng sự cuồng nhiệt quá mức của anh cơ mà! Làm sao cô dám chủ động dù chỉ một chút được chứ?
Chia tay chưa được bao lâu, Hà Diệp đã bắt đầu cuộc sống đại học rồi. Cô tập trung vào việc học hành, giành chỗ tự học trong thư viện cùng với bạn bè chung phòng và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364041/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.