Khi Hà Diệp một tay cầm túi đeo, một tay cầm hộp đồ xách tay bước vào thang máy thì Lục Tân vẫn chưa xuống xe.
Anh đang phối hợp với cô để tránh bị đồng nghiệp bắt gặp, nhỡ có người thấy rồi lại nghi ngờ quan hệ bạn cũ giữa hai người không phải trong sáng như đã nói.
Trong lúc Hà Diệp xuống xe, cho đến khi bước vào thang máy, cô có thể cảm nhận được đôi mắt đen láy và lạnh lùng của Lục Tân luôn nhìn cô chằm chặp.
Thang máy dừng ở tầng một, có hai nhân viên nam bước vào.
Hà Diệp tránh sang một bên nhường chỗ cho họ.
Trong hai người này, người có vóc dáng cao ráo liếc nhìn cô vài lần mà không hề che giấu. Anh ta cười, lên tiếng chào hỏi: “Cô là người mới đến của tổ vận hành và điều khiển nhỉ? Tôi là Đàm Văn Lượng ở tổ thị giác phòng bên cạnh.”
Hà Diệp cười đáp lại: “Chào anh, tôi là Hà Diệp.”
Cô vừa tiếp lời, Đàm Văn Lượng bèn đến đứng cạnh Hà Diệp: “Tôi thấy cô còn trẻ thế, cô vừa tốt nghiệp đại học à?”
Ngay sau đó, anh ta nhân tiện hỏi han về trường đại học mà Hà Diệp theo học, trò chuyện chưa được mấy câu thì thang máy đã đến căn tin trên tầng bốn.
Đàm Văn Lượng đi theo Hà Diệp ra ngoài.
Hà Diệp cứ đi đường của cô, còn đối phương thì cố gắng tìm chủ đề để nói, cô luôn trả lời ngắn gọn, không nhiệt tình nhưng vẫn giữ phép lịch sự.
Trong căn tin, có mấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/to-va-cau-ay-khong-than/3364028/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.